/>
- Ừ, thì vậy…! – Tôi chẳng biết nói gì hơn.
- Hết chuyện rồi, mình đi lo cho bạn…gái của bạn nhé! – Nàng nhấn mạnh hai chữ “bạn gái” làm tim tôi đau như dao cắt.
- Phong…Phong cảm ơn trước! – Tôi ấp úng.
Nàng không nói thêm một lời nào nữa, quay gót bước đi trong sự đau khổ cùng cực của tôi.
“Xin lỗi Lan, anh đã nợ em rồi” – Tôi thở dài bước đi.
Ngay cả nhỏ Phương cũng thế, tôi gọi nhỏ, nhỏ nhìn tôi, nhưng nhìn mà như không nhìn, bởi cặp mắt
bây giờ của nhỏ nhìn xa xăm đến lạnh lùng, tôi tưởng chừng như hóa đá bởi cái nhìn của nhỏ…Vậy là, bao công sức giúp nhỏ hòa đồng với mọi người của tôi đến đấy coi như công cốc, nhỏ đã trở lại con người thật của mình, thậm chí còn hơn cả tưởng tượng…!
===============
Ra đến đầu ngõ, thằng Toàn khoanh tay trước ngực, nhìn tôi dò xét:
- Mày đã quyết định rồi sao?
- Ừ, tao quyết định rồi, tao không thể bỏ em Mai được, mày thấy đấy…!
- Thế thì chớ có hối hận đấy, mày dễ mềm lòng lắm…! – Nó nhếch môi.
- Ủa, hai thằng bây nói chuyện gì thế? – Khanh khờ đần mặt.
- Con nít con nôi xen vào làm gì…! – Toàn phỡn gạt phắng.
- Ôi đệch, bố đếch cần! – Nói xong nó mở bịt bánh đang cầm trên tay ăn ngon lành.
Quả thực, bây giờ tôi muốn được vô tư như thằng Khanh lắm, có một cuộc sống chẳng lo nghĩ, suốt ngày ăn rồi lại chơi, chơi rồi lại học vui sướng biết bao, không phải dằn vặt suy nghĩ như tôi lúc này vậy…!
Khẽ lắc đầu trước sự hồn nhiên bạo của thằng Khanh, Toàn phỡn lại nói tiếp:
- Thế mày định đối phó ra sao với tụi thằng Vũ đây?
- Không biết nữa…! Tao ngoài sáng nói trong tối mà. Nhưng nó bị tao đánh đến thế, ít nhất cũng phải dưỡng thương cả tuần lễ đấy! – Tôi nhún vai.
- Ừ, tùy mày, cần gì cứ kêu tao…!
- Ê bánh khoai tây ngon lắm nè tụi bây, không ăn tao ăn hết à…! – Khanh khờ lại lau táu chen vào.
- Ăn dọng hết luôn đi…! – Toàn phỡn tức tối, dựt bịt bánh tọng vào mặt nó ná thở!
- Không ăn thì thôi, mày phí quá! – Khanh khờ tiếc của trút vụn lẽ của bánh vào mồm.
- Thằng này, ăn như heo ấy! – Tôi lắc đầu.
===============
Lúc sau, nhóm nữ cũng từ trong hẻm lon ton đi ra, Hoàng Mai giờ đây đã khoác vào một bộ cánh mới, một bộ đầm búp bê khác màu kem sữa nhìn xinh xắn, đang yêu vô cùng, em rất hợp với với những bộ đầm búp bê, dường như những bộ đầm đó sinh ra để cho em mặc ý. Ừ thì…cũng có hơi nói quá tý, nhưng thật sự là đẹp mà…!
- Này trả Hoàng Mai lại cho ông đấy, cả cái áo luôn…! – Nhỏ ném cái áo tôi đưa cho Hoàng Mai mặc vào tôi.
- Ừ thì bảo vệ…! – Tôi cười trừ.
Ừm…hà…! Phải nói làm sao nhỉ, cái áo tôi bây giờ nực mùi dầu thơm luôn, chắc chắn không gì khác ngoài mùi dầu thơm của Hoàng Mai rồi. Tôi có nghe nói trong trường có mấy đứa con gái sài một ngày một chai dầu thơm cỡ lớn ấy, ôi thôi, ở gần mấy nhỏ đó chắc ung thư mũi sớm…! Hì, không phải chê gì việc dùng dầu thơm của các bạn nữ đâu, nhưng dùng vừa vừa thôi, dùng nhiều quá phản tác dụng đấy, lời khuyên chân thành luôn…!
- Sao Phong không mặc áo vào đi, ở trần hoài kì lắm! – Em khẽ đỏ ửng mặt.
- Toàn mùi dầu thơm, mặc vào có sao không…? Oái…mặc liền, mặc liền…! – Tôi định trêu Mai vài câu nhưng phải kinh hãi cái véo hông cật lực của em mà mặc vào ngay tấp xoáy.
- Hứ, mặt thế mà cũng làm bạn trai nhỏ Mai được! – Nhỏ Tiên vượn nhếch môi.
Bất chợt, thằng Toàn cầm một khúc gỗ nhỏ để ngang mặt tôi, nháy mắt tinh ý. Á à, biết ý của thằng này rồi, này thì…
…Rụp… – Tôi dùng “cần phá” dập cánh tay từ trên xuống làm khúc gỗ gẫy đôi.
- Chà…! Lâu ngày không gặp, võ công tiến bộ ghê nhỉ, có đánh ai bao giờ chưa…?
- Ờ cũng có, nhất là mấy đứa tọc mạch, nhiều chuyện ấy…! – Tôi vừa nói vừa lườm nhỏ Tiên làm nhỏ sợ tái xanh mặt mày.
- Ừ, nhắc mới nhớ, hai bạn tự mình đánh bọn xấu đó sao? – Nhỏ Nhi lùn thắc mắc.
- Ừ thì vậy…! – Tôi gãi đầu.
- Vậy là lớp trưởng cũng đánh luôn…? Phong thì mình biết rồi, còn lớp trưởng mình mới biết có võ đó nha…! – Kiều ẹo tròn mắt nhìn lớp trưởng.
- Uầy, vui vẻ gì đâu mà khoe khoan chứ…! – Nhỏ nhíu mày.
Đang vui vẻ thế đó, tự dưng thằng Khanh khờ lên cơn đột xuất, bơm đểu một cú đến thằng Toàn còn phải chào thua…
- Ê, mày với nhỏ Mai quen được bao lâu rồi…!
- Sặc, kệ tao…hỏi làm gì…! – Tôi giật thót.
- Phải đó, bao lâu rồi, sao mình còn không biết vậy? – Nhỏ Kiều hỏi han rối rít khiến em Mai bối rối không biết trả lời ra sao.
- Thôi nào mọi người tập trung vào chuyên môn cái đi…! – Nhỏ Ngọc giải vây.
- Ơ, chuyên môn gì? – Khanh khờ ngơ ngác.
- Là tao sẽ dập mày ra bã vì tội bơm đểu tao đấy Khanh à…? – Tôi kề miệng vào tai nó mà rít lên.
- Ê, tao hỏi thật mà…! – Nó giật thót nhảy ra chỗ khác.
- Nào nào, trật tự, tôi muốn hỏi là chúng ta có tiếp tục tổ chức sinh nhật nữa không?
- Thì việc này phải hỏi Mai thôi! – Toàn phởn nhún vai.
- Ừ phải rồi Mai à, bà có muốn tổ chức nữa không? – Nhìn lùn đăm chiêu.
- Mình…! – Mai lưỡng lự.
- Phải đó, tổ chức đi, tụi này đói rồi! – Khanh khờ xoa bụng.
Thấy Mai vẫn còn lưỡng lự nên tôi góp ý phụ một tay:
- Phải đó, tổ chức đi Mai, mọi người cũng đến đây hết rồi!
Phân vân một hồi, Mai cũng đồng ý tiếp tục tổ chức sinh nhật, thế là cả đám lá oái oái lên như trời hạn gặp mưa ấy.
- Dé hà…! Được ăn rồi…! – Khanh khờ mắt sáng rỡ.
- Mày…! – Toàn phỡn trừng mắt.
- Sao…? Có chuyện gì…?
- …chỉ được cái nói đúng, hề hề..! – Toàn phỡn toét miệng cười, đập vai thằng Khanh.
- Được rồi, tụi này đón taxi lên quán Q trước nhé…! – Nhi lùn lấy điện thoại ra nhấn số.
- Tôi cũng đi lấy xe đây…! – Lam Ngọc quay gót đi.
- Ủa, cô không đi taxi hả?
- Tôi có xe khác…! – Nhỏ nhoẻn miệng.
- Xe gì…?
- Đạp điện…! – Nhỏ thản nhiên.
- À, thảo nào…! – Tôi đập tay lên trán, ngờ ngợ ra.
===============
Khi mà bọn nó đã du hí lên điểm hẹn trước rồi, chỉ còn tôi với Hoàng Mai ở lại trong ngõ hẽm vắng người. Đột nhiên tôi cảm thấy lưng mình như ướt đẫm mồ hôi khi mà Hoàng Mai nhẹ nhàng nắm lấy tay rồi dựa sát vào tôi. Phải rồi, giờ này tôi đâu còn là bạn bình thường của em nữa, đã thắng tiến lên một vị trí khác rồi mà, bây giờ tôi là bạn trai của em đấy chứ…!
- Mình đi được chưa Phong…! – Em thỏ thẻ.
- Ừ thì đi…! – Tôi giật mình, líu ríu dẫn chiếc xe ra ngoài ngõ.
- Phong đi đâu thế? – Em tròn mắt.
- Thì…đi đến quán Q! – Tôi lắp bắp.
- Không chở Mai sao? – Em khẽ cười.
- Ừ nhỉ..! Tí quên…,hề hề! – Tôi cười cầu tài dẫn xe về phía Mai
- Phong đi đâu vậy…? – Em nghiêng mái đầu mỉm cười.
- Thì đến quán Q…!
- Không mua bánh kem sao? – Em lại gài tôi.
- Ờ hén, quên…! – Tôi gãi đầu.
Ực…chưa gì em đã gài hàng nhẹ tôi 2 lần rồi, lúc bình thường tiếp xúc với em thì tôi chẳng sao, nhưng giờ đây, với một “cương vị” khác thì tôi hoàn toàn bị lép vế trước những câu nói tưởng chừng như bình thường của em. Vì sao, vì sao, vì sao…! Bản lĩnh lúc đánh nhau đâu hết rồi…!
- À, quà tặng của Mai nè…! – Tôi đưa chiếc lắc tay với móc gắn điện thoại cho em.
- Ơ, Phong cái này là gì vậy…? – Em tròn mắt.
Thôi chết tôi rồi…! Chiếc lắc tay và móc gắn chìa khóa hình ngồi sao tuyệt mĩ hôm nào giờ đã gãy gọng, méo xẹo, vỡ vụn như đống bùi nhùi vậy. Chắc có lẽ do chắn động từ vụ đánh nhau lúc nãy đây mà. Tiêu, giờ mua quà trước mặt Mai thì còn gì là bất ngờ nữa, chưa kể em sẽ buồn như thế nào nếu không được tôi tặng quà đây, thôi xong rồi, tiến thoái lưỡng nan…
- Xin lỗi Mai, đây là những món đồ Phong định làm tặng Mai, nhưng do trận đánh lúc nãy…! – Tôi buồn thiu.
- Không sao đâu…! – Mai khẽ cười.
- Đâu có được, quà tặng…chụt…
Chưa kịp nói tròn câu, em đã nhẹ nhàng nhón chân, đặt vào má tôi một nụ hôn thật ngọt ngào.
- Mai không cần quà gì hết đâu, Phong đã là món quà quý giá nhất đối với Mai rồi! – Em âu yếm nhìn tôi, hai gò má ửng hồng.
- …! – Bị bất ngờ về nụ hôn đó, tôi cứng họng không nói được lời nào.
- Hi…!
- Cười…cười gì…! – Tôi lắp bắp.
- Có người bị hớp hồn…!
- Ớ…! – Lại cứng họng
- Thôi…! Đi mua bánh kem đi, kẻo trễ…! – Em nhẹ nhàng nhấn vào trán tôi như gọi hồn về.
- Chờ tí…! – Tôi khựng lại nhìn một vòng xung quanh.
- Chuyện gì vậy…? – Em tròn mắt.
- Để xem còn quên gì không?
- Ngốc…! Đem theo Mai được rồi! – Em nắm lấy tay tôi, cùng đi đến chiếc xe đạp cam đen đầy kỉ niệm…
Chương 22: Tiệc sinh nhật
Đây là một chương của truyện, cũng có thể là một chương ngoại truyện. Tùy bạn nhận xét sao cũng được nhưng trước hết, phải thưởng thức cái đã rồi tính…
7h30 ngày 29/8
Khi về đêm, phố thị dần chuyển mình thành một thành phố khác, những hình ảnh nhộn nhịp, tấp nập người và xe ban sáng không còn nữa mà thay vào đó là những ánh đèn màu rực rỡ soi sáng những con đường rộng lớn giờ này đã ít người qua lại. Trong thời tiết se lạnh của mùa thu, hình ảnh đó trở nên thơ mộng, trữ tình hơn bao giờ hết, vì thế nó thu hút rất nhiều cặp tình nhân dẫn nhau cùng đi dạo trên những con đường dài bất tận. Trên con đường ấy, cũng đang có một đôi trai gái chở nhau trên chiếc xe đạp đơn sơ nhưng đầy kỉ niệm, cô gái ngồi sau tỏ ra rất hạnh phúc, thỉnh thoảng cô ấy lại hát, một bài hát rất thân quen, ắc hẳn khi nghe đến tên ai cũng sẽ nhận ra…
- Phong à, hôm nay Mai vui lắm đó…!
- Sao vui? Kể nghe với?
- Biết rùi con hỏi! – Em khẽ đập vào lưng tôi.
- Hôm nay Phong cũng vui lắm đó…?
- Sao vui?
- Sắp được ăn sinh nhật…?
- Hứ, chỉ biết ăn! – Em véo nhẹ vào hông tôi nhưng của đủ để tôi lạc tay lái, mém đâm vào cột điện, làm Hoàng Mai được một phen thử tim.
- Au…da, tý chết rồi…! Phong chưa nói xong mà. – Tôi suýt xoa hông.
- Phong vừa nói mà…! – Em giận dỗi.
- Thì…sắp được ăn sinh nhật…!
- Đấy…!
- …với bạn gái của mình!
- …!
Một khoảng lặng xuất hiện giữa hai đứa, Hoàng Mai đột nhiên không nói một lời nào cả. Không lẽ nhưng lời trêu ghẹo đó của tôi lại làm Hoàng Mai buồn sao, bình thường tôi vẫn hay trêu những câu đại loại thế mà có thấy em giận đâu chứ, con gái khó hiểu quá…!
Vừa định mở lời xin lỗi thì bất ngờ, từ đằng sau em nhẹ nhàng ôm lấy tôi, một cái ôm thật ấm áp, thật êm dịu. Tôi như hóa đá bởi cái ôm ấy, nhịp tim tôi không còn đập được bình thường nữa, Hoàng Mai là thế, em luôn làm tôi bất ngờ vì những cử chỉ táo bạo của mình, nếu tôi có tiền sử bệnh tim thì chắc sẽ không còn sống đến ngày hôm nay rồi…
- Ghét Phong lắm…! Lúc nào cũng trêu được!
- À…ừ Phong xin lỗi, sau này không làm thế nữa…!
- Nhưng Mai vui lắm…!
- Vui…?
- Um…! Được người con trai mình thích gọi mình là bạn gái ai mà không vui chứ…! – Em thỏ thẻ.
- Thế à, ừ…thì Phong an tâm rồi…! – Tôi bối rối vì tim tôi lúc này như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.
- …! – Em không nói gì, vẫn vòng tay ôm tôi.
- À Mai nè…! Bài lúc nãy Mai hát là gì vậy…?
- Cry on my shoulder đó…!
- À phải ha, hèn chi thấy quen…! Hát cho Phong nghe đi…!
- Lại vòi vĩnh…! – Em cấu yêu vào hông tôi.
Thế rồi khẽ áp mặt vào lưng tôi, em lại cất giọng hát trong trẻo, xóa tan sự tĩnh lặng của cảnh vật xung quanh…
“If the hero never comes to you
If you need someone you’re feeling blue
If you’re away from love and you’re alone
If you call your friends and nobody’s home
You can run away but you can’t hide
Through a storm and through a lonely night
Then I show you there’s destiny
The best things in life
They’re free…
But if you wanna cry, cry on my shoulder
If you need someone who cares for you
If you’re feeling sad your heart gets colder
Yes I show you what real love can do…”
Link bài hát
=================
Thoáng chốc cũng đến địa điểm tổ chức sinh nhât, mấy đứa vừa thấy tôi và Hoàng Mai dẫn xe vào là hớn hỡ ra mặt.
- Trời ơi! Tới rồi, lạy cụ phù hộ! – Toàn phỡn pha trò.
Cơ mà mục tiêu của tụi nó đâu phải là tôi với Hoàng Mai đâu, mà là chiếc bánh kem Hoàng Mai đang cầm trên tay kia kìa, trông mặt đứa nào đứa nào đứa nấy như đạo tặc ấy, nhất là thằng Khanh khờ, nhìn gian vô cùng, làm tôi phải cất cái bánh kem chổ khác để tránh “chuyện thị phi”.
- Ê, ê để bánh kem đó, dẹp chi mậy…! – Khanh khờ ngóng mỏ.
- Để đó mày nhìn ghê quá, mất bánh lúc nào không hay…!
- Làm như toàn là heo không bằng…!
- Sự thật là thế mà mậy…! – Toàn phỡn đập vai thằng Khanh ra vẻ thông cảm.
- Dẹp tụi mày đi, ỉ đông hiếp yếu…! – Khanh khờ gạt phắng.
- Hì, mấy bạn từ từ đã, ăn xong bữa chính đã rồi tới bánh kem…! – Hoàng Mai cười hiền.
- Ủa, có món chính luôn…!?– và mắt Khanh khờ đã sáng trở lại.
- Ừ, mà do gấp quá nên mình chỉ mua kịp thức ăn nhanh thôi…! Mấy bạn thông cảm…! – Em thở dài.
- Hề hề, không sao…! Đói thì nhà lá cũng như nhà tranh thôi…! – Chỉ có Khanh khờ mới đối đáp chuẩn nhất trong tình huống này.
Thế là Hoàng Mai bày ra trên bàn đủ loại thức ăn nhanh mà tôi với em vừa mua lúc nãy, nào là gà rán, khoai tây chiên, ham bơ gơ, bánh hot dog, thịt xiên nướng đủ các loại luôn, nhìn linh đình chẳng kém gì một bàn tiệc đâu…
- Tuyệt…! Ngon quá xá con cá…! – Khanh khờ ngoạm một miếng lớn khúc gá rán tấm tắc.
- Ây chà, sinh nhật mà đãi đồ ăn nhanh cũng ngon phết…! Sau này phải học hỏi mới được, hề hề…! – Toàn phỡn gật gù.
- Nè, Toàn ăn miếng xúc xích này thử đi…! – Nhỏ kiều ẹo điệu đà đưa cho thằng Toàn.
À, quên, phải nói qua một tý là bác Toàn nhà ta vừa mới nhập học đã có đối tượng theo đuổi rồi đấy, nhỏ không ai khác đó chính là Kiều ẹo, phải nói là nhỏ này mê như điếu đổ bác Toàn nhà mình, như các bạn biết đấy, thằng Toàn thì nó mong chờ một tiểu thư kiêu kì, lạnh lùng chứ đâu phải một con nhỏ điệu chạy nước như nhỏ Kiều đâu, và thế là xảy ra nghịch cảnh…
- Ờ…ờ, để tui tự lấy được rồi, hề hề…! – Nó gãi đầu cười cầu tài.
- Thì cứ lầy đi mòa, người ta đã đưa cho rồi…! – Nhỏ nũng nịu.
- Ừ, thì lấy…!
Một lát sau…
- Toàn à, cho Toàn khúc gà rán nè…!
- Ớ, tui đang ăn, thịt xiên…! – Nó trố mặt.
- Thì cứ nhận đi mà…! – Nhỏ lại tiếp tục điệp khúc “…đi mà”
- Mình không thích gà rán mấy! – Toàn phỡn méo mặt, từ chối khéo.
- Đây…! Không ăn tui ăn cho…! – Khanh khờ từ đâu chộp
Đến trang:© 2015 IsVn.Yn.Lt