trước sân nhà Ngọc Phương mà thờ phì phò như trâu điên, vốn đã yếu sức chạy bền mà nó còn bắt tôi chạy cả chục vòng như thế đấy, vã cả bạn thân…
- Cờ hó, chỉ diễn thôi mà, bắt tao chạy như trâu ấy…hộc…!
- Uầy, mày không diễn như thật làm sao mấy con nữ nó tin mà tha cho mày được.
- Ơ, nghe cũng có lí, cơ mà lúc nãy tại sao mày lại kêu tao đi nếm thử, lại còn quan sát tình hình gì nữa thế?
- Hề hề, trong lúc mày bị mấy con nữ quay như chong chóng thì tao đã thu thập được nhiều điều thú vị lắm đấy!
- Sao, kể tao nghe với!
- Thôi, để khi khác đi, bây giờ mà kể chỉ làm mày bị phân tâm thôi!
- Ẹc, chẳng khác nào đem tao ra làm vật thí nghiệm để mày nghiên cứu hả?
- Không, mày hấp tấp quá, tao quan sát tình hình chỉ vì mày thôi!
- Mày nói sao, tao chằng hiểu gì sấc?
- Nói chúng là mày cứ yên tâm
đi, khi nào cần nói tao sẽ nói cho mày, không bị thiệt thòi gì đâu mà lo.
- Uầy, mày cứ điên điên dại dại thế này làm tao lo quá!
- Đệt cụ mày, giờ mày có muốn tao giúp không?
- Ờ, có có…!
- Thế thì lo hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc với em Mai của mày đi!
- Thằng cô hồn, giờ này còn giỡn.
- Tao hỏi thiệt, hai tụi bây sống chung nhà có xảy ra việc gì chưa?
- Việc gì là việc gì?
- Có đánh du kích không? – Mặt nó đột nhiên gian bạo
- Du du cái đầu mày! – Tôi điên tiết cốc đầu nó.
- Xíttttt…mịa, sống chung với nhau hơn tháng trời mà chưa xảy ra chuyện gì hả? – Nó ôm đầu tru tréo.
- Chưa, tao còn trong sáng lắm!
- Rồi, chuẩn gay luôn… – Nó lắc đầu ngao ngán.
- Này thì gay…đứng lại cho tao! – Tôi sung máu rượt nó khắp sân.
Nói gì thì nói ắc hẳn các bác đây cũng thắc mắc giống thằng Toàn có phải không. Ở chung nhà với Hoàng Mai cũng đã hơn một tháng rồi nói không có chuyện gì chắc các bác sẽ không tin, nhưng thú thật cũng chỉ là những chuyện vặt vảnh thường ngày thôi. Đại loại như việc tắm lâu quá mức quy định khiến tôi phải chờ dài cổ mới đến lượt mình, rồi còn phải chở em đi chợ mỗi khi nhà hết đồ ăn nữa, rắc rối nhất là việc phơi đồ, như các bác đã biết rồi đấy, còn gái nhiều đồ lắm, mà địa điểm phơi đồ duy nhất chỉ có ở trên sân thượng thôi, vì thế mỗi lần phơi đồ là tôi lại bị cấm vận lên sân thượng, nếu mà có lỡ chân bước lên sân thượng thì xác định là không toàn thây.
Trở lại với hiện tại, sau khi đã thưởng thức miếng bánh kem ngon lành mà thằng Toàn đã dựt từ tay Lan, phải nói là cái mùi vị ấy vẫn như ngày nào thậm chí có phần ngo nhơn trước nữa, đều này chứng tỏ, trình độ làm bánh kem của Lan đã tiến bộ hơn trong hơn 1 tháng qua, quả đúng là con gái có khác, những việc này không ai có thể sánh bằng.
Xong bữa tráng miệng thì ba Phương gọi tất cả vào nhà để cùng nhau trò chuyện, có thể nói bây giờ nhìn Ngọc Phương vui hơn bao giờ hết, tính cách trẻ con càng bộc lộra rõ nét hơn, khi thì tức tối dậm chân, khi thì nũng nịu ba mình trong tức cười tợn, đây chắc là tính cách thật có nhỏ Phương trước đây rồi, nhìn nó hài hài sao ấy.
- Tất cả đã có mặt đông đủ ở đây rồi, bác cũng xin kể chuyện của mẹ kế Ngọc Phương cho các con biết, được chứ?
- Dạ… – Cả đám đồng thanh.
Rít một hơi cuối cùng cho tàn hết điếu thuốc, ông bắt đầu câu chuyện về thời trai trẻ của mình…
Lúc bấy giờ,trước khi cưới mẹ của Ngọc Phương, ông vốn đã có một người bạn gái, đó chính là mẹ kế của Phương bây giờ, tôi xin phép được gọi bà ta là Hoa. Ba của Phương và bà Hoa đã cặp với nhau từ rất lâu rồi, nhưng vì gia đình của ba Phương lúc đó còn nghèo lắm, không có đủ chi phí để đám cưới cũng như chăm lo cho cuộc sống gia đình, thế nên chuyện đám cưới cũng phải bỏ ngõ.
Và rồi một ngày nọ, ông tình cờ gặp mẹ của Phương ở bờ sông trong lúc đi câu cá, không biết nãy sinh rắc rối thế nào mà bà “cảm nắng” ông ngay từ lúc đó, cái mà người ta gọi nôm nà là tiếng sét ái tình đấy. Cũng phải nói qua là gia đình của mẹ Ngọc Phương rất giàu, có quyền thế lắm, lẫy lừng một thời ở quận 4 đấy.
Kể từ lúc gặp ba của Phương ngoài bờ sông ấy, mẹ Phương quyết định nói chuyện này cho gia đình biết, lúc đầu gia đình cũng không chịu đâu, nhưng mà vì mẹ Phương lúc đó cứ cương quyết nên gia đình cũng nghe theo, thế rồi bên gia đình nhà gái cũng qua bên gia đình nhà trai hỏi cưới, việc này là việc lạ nhất từ trước đến giờ luôn đấy, ai đời nhà gái lại đi hỏi cưới nhà trai, nhưng việc gì xảy ra thì nó cũng xảy ra thôi.
Khỏi phải nói, khi được hỏi cưới là gia đình của ba Phương đồng ý ngay, nhưng duy chỉ có ba Phương là nhất quyết không đồng ý thôi, bởi lẽ người ông yêu là bà Hoa kia mà. Nhưng các bác biết không, cái thời Việt Nam lúc đó là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó mà, ba Phương nào dám phản kháng lại chứ, đặc biệt là gia đình mẹ Phương rất giàu nữa, nếu quan tác hợp hai người với nhau thì bên đàn trai chắc chắn sẽ khá hơn rất nhiều.
Thế nên ba Phương đành đứt ruột, cắn răng cắn cỏ mà lấy mẹ của Ngọc Phương, trong khi đó bà Hoa vì hận tình ba Phương đã vứt bỏ mình nên đã đi giang dâm với một người đàn ông khác, và đó chính là lão Trung…
Khi bé Phương vừa lên 5 thì mẹ của nhỏ cũng vừa qua đời trong một cơn bạo bệnh, đó cũnglà lúc Kiều Linh, đứa con gái của lão Trung và bà Hoa cũng vừa lên 6. Biết được tin mẹ Phương mất, chắc rằng hai người cũng đã bàn tính âm mưu từ đó. Bà hoa đã đến nhà ba Phương và nói rằng mình đã có con với ba Phương và xin ông được sống tại đó do hoàn cảnh đang khó khăn.
Về ba Phương, phần vì ông vẫn còn một chút tình cảm với bà Hoa, phần vì muốn cho con gái có người chăm sóc những lúc mình đi công tác xa nhà nên ông cũng đã đồng ý cho bà ta chuyển về đây cùng với con gái của bả. Đến đây chắc các bác đã biết điều gì sẽ xảy ra tiếp rồi phải không nào?
Kết thúc câu chuyện, dù biết ba Phương đã kềm nén rất nhiều nhưng từ sâu trong ánh mắt của bác ấy vẫn đỏ ké lên, ngấn lệ và có thể vỡ òa bất cứ lúc nào. Bé Phương ngồi kế ba mình không có sức chịu đựng giỏi như thế, nhỏ đã gục vào lòng ba mình mà khóc nức nở từ đoạn mẹ nhỏ mất. Đúng là gia môn bất hạnh, ngay cả đến chúng tôi đây cũng không kiềm được nỗi xúc động khi được ông chia sẽ, Hoàng Mai thì hai mắt đỏ hoe lên mà nắm lấy tay tôi, Lam Ngọc thì chỉ ngôi im mà trầm tư suy nghĩ, Toàn phởn mọi thường hiếu động lắm nhưng giờ cũng im re không nói nên lời. Tất cả giờ đây chìm vào một không gian yên tĩnh, buồn bã đến lạnh lùng.
- Cơ mà không sao đâu mấy đứa, dù gì mọi chuyện cũng đã qua rồi mà! – Ba Phương khẽ dụi mắt gượng cười.
- Dạ phải! –Chúng tôi đồng thanh.
- Bây giờ việc quan trọng nhất của bác là cố gắng dành tất cả thời gian để chăm sóc bé Phương, bù đắp cho nó một cuộc sống tốt hơn, ấm cúng hơn… – Bác cười hiền, vỗ nhè nhẹ lưng bé Phương
- Dạ, việc nên mà! – Tôi tươi cười.
- Cũng cám ơn mấy đứa bấy lâu nay đã giúp đỡ bé Phương nhà bác, nếu được từ nay mong mấy đứa vẫn tiếp tục giúp đỡ nó nhé!
- Dạ, điều đó là chắc cú mà, hề hề! – Toàn phởn chốt chặn.
Đến tầm 8h30 hơn thì chúng tôi xin phép ba Phương ra về, dù gì lúc đó chúng tôi cũng là con nít mà, đâu có đi chơi khuya được, tôi và Hoàng Mai miễn cưỡng có thể ở lại nhưng còn mấy người kia thì phải về sớm, chẳng lẽ 2 tụi tôi ở lại một mình thì kì, thế nên đành về chung một thể luôn vậy.
Nhìn cảnh Ngọc Phương bịn rịn tiễn chân chúng tôi mà thấy…nhịn cười hông được.
- Trời ơi, làm gì như tiễn biệt luôn thế này! – Toàn phởn trố mắt.
- Hông biết sao nhưng mình thấy không nỡ! – Nhỏ Phương buồn thiu.
- Hay là xin ba Phương cho tui ở lại đây một đêm nha!
- Này thì một đêm… – Tôi tức tối cốc đầu nó.
- Đệt cụ mày, làm tao muốn lủng sọ…! – Nó ôm đầu suýt xoa.
- Bỏ tật giỡn nghe con…!
- Thôi hai cái ông này, đêm khuya còn ồn ào! – Lam Ngọc khó chịu.
- Tụi mình về nha Phương… – Lan cười hiền.
- Ê, khoang…!Lúc nãy thằng Phong với nhỏ Mai lủi xe dzô…úm…ùm…
- Lủi xe vào nhà Phương ấy mà…! – Tôi nhanh tay bịt mõm thằng Toàn lại.
- Vậy các bạn về cẩn thận nha… – Ngọc Phương tươi cười.
- Tạm biệt bé Phương.
Đừng tưởng vậy là xong chuyện đấu nha mấy bác, còn một cửa sinh tử nữa cơ…
Chạy đến gần khu công viên gần nhà thì đột nhiên Hoàng Mai đòi xuống xe, đi đến băng ghế đá mà ngồi bệch xuống với vẻ mặt vô cùng tức tối và khó chịu, tưởng chừng như sắp phát hỏa đến nơi vậy. Tôi thì chả hiểu gì sấc nhưng cũng ngồi kế bên em hỏi han tình hình:
- Sao dzậy Mai?
- Anh còn hỏi, nghĩ lại xem trong buổi tiệc anh đã làm gì?
- Ơ, thì ăn chứ làm gì?
- Chồng ngốc…!Hông thèm nói chuyện với anh nữa! – Em đay nghiến, véo hông tôi cật lực.
- Au…ui…có chuyện gì nữa dzậy?
- Chuyện gì tự hiểu, em hông nhắc nữa!
- Ơ, saon gang thế?
- Ngang dzậy đó, hông thích thì thôi… – Em đùng đùng bỏ đi.
- Ấy ấy, chờ đã…! Anh giỡn tý mà! – Tôi hốt hoảng kéo tay em lại.
- Ghéttttt…, lúc nào cũng giỡn…! – Em lại tức tối ngồi xuống ghế.
- Là chuyện của Lanna nữa hả?
- Hứ, còn thiếu…
- Vậy Phương…?
- Vẫn còn thiếu…
- Vậy thằngToàn…?
- Anh dám…
- Thôi mà thôi mà, là Lam Ngọc phải hông?
- Hừm…
- Tình huống bất khả kháng mà Mai!
- Anh cũng phải biết lựa lời mà nói chứ, cứ khen họ mãi, em… – Đột nhiên Mai đỏ mặt.
- Em…ghen?– Tôi dò xét
- Hông thèm?
- Chứ sao?
- Em tức…
- Có khác nhau đâu…?
- Thích vậy…
- Thôi mà, đừng giận nữa ha, chuyện qua rồi mà! – Tôi âu yếm, kéo em vào lòng.
- Chỉ một câu thôi…
- Em không thể nào giận anh lâu được phải hông? – Tôi tiếp lời.
- Ghét… – Mai đỏ ửng mặt ngã vào lòng tôi.
Công viên tối thứ 7 thật là đông vui và nhộn nhịp, đây là dịp cuối tuần mà, ai ai cũng tranh thủ kéo ra công viên để tìm nơi thư giản hết, bao gồm cả những cặp tình nhân nữa, trông họ cứ tay trong tay rồi cùng trò chuyện với nhau trên băng ghế đá chẳng khác gì chúng tôi hiện giờ vậy. Một không khí thật là yên bình và dâng trào cảm xúc.
Bất giác, em lại ngã người, gối đầu lên đùi như hồi đầu mới quen nhau vậy, mặc dù đã là bạn trai của em rồi nhưng quả thật những tình huống như thế này tôi chưa trãi qua nhiều, làm sao mà biết cách ứng xử thế nào chứ, và vì không biết các ứng xử ra sao nên tôi cứ đơ như khúc củi, mặc cho Hoàng Mai cứ luyên thuyên nói.
- Nè, hồn bay về đâu rồi! – Em ngước mặt lên trêu tôi.
- Ơ, đâu có, tại làm anh nhớ tới lúc đầu…
- Suy tưởng lung tung!
- Ừ thì…hề hề! – Tôi cười câu tài chã biết nói gì.
- Mà anh nè, trả lời thật xem em có mập lên không hả? – Em khẽ cầm tay tôi đặt lên má của mình.
- Làm gì có, vẫn thon gọn mà.
- Um…vậy em yên tâm rồi, lúc nãy nghe anh nói làm em lo lắm cơ.
- Ớ, lo gì?
- Con gái ai cũng sợ mập hết, anh hông biết sao?
- Mập thì có gì đâu, anh cũng muốn mập nè!
- Anh khác, người ta con gái, mập rồi…ai mà thích nữa?
- Ai cần người ta thích, anh thích được rồi!
- Hứa đó nhe, không được nuốt lời đấy!
- Rồi, ô kê luôn.
- Hi, ghét anh… – Em lại chuyển mình mà nắm chặt lấy tay tôi.
Thế là sự việc của gia đình Ngọc Phương đến đấy có thể chấm dứt được rồi, tất cả người xấu đều phải chịu luật nhân quả mà mình đáng phải nhận, mụ Hoa thì phải chịu mức án 5 năm tù vì tội âm mưu lừa gạt tài sản, ông Trung thì trốn đi biết tâm mãi cho đến 2 tháng sau mới được phát hiện đang sử dụng chất ma túy dưới chân cầu Phú Mỹ, còn nhỏ kiều Linh được gửi về gia đình ngoại chăm sóc.
Chỉ một câu thôi, tất cả đều có nhân quả báo ứng, ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ…
Chương 36:
Diễn văn nghệ…
Ngày qua ngày rồi lại ngày qua ngày, mọi việc cứ diễn ra bình thường như mọi khi, chẳngcó diễn biến gì mới mẻ hết. Đã hơn một tháng rồi tôi không nói chuyện với Lan và cũng ngần ấy thời gian tôi dành trọn cho Hoàng Mai, những lúc đi chơi, đi căn tin, đi chợ, và cả ghé thăm nhà mẹ em nữa, cứ hễ có mặt tôi là có mặt Hoàng Mai, đến nỗi trong lớp cũng chã đứa nào thèm đoái hoài gì đến bọn tôi, cứ như đó là điều hiển nhiên rồi vậy.
Phải, tôi đã hứa với Mai là sẽ hạn chế giao tiếp với Lan thậm chí là Lam Ngọc và cả bé Phương nữa, tôi đã hứa và đã làm được. Nhưng chung quy lại thì tôi chỉ tự dốl òng mình, nói là hạn chế đó nhưng trong giờ học chẳng hiểu sao tôi lại thầm liếc nhìn Lan, phải nói là nhìn rất lâu cho đến khi giáo viên nhắc nhở tôi mới hoàn hồn lại được, có lẽ chừng ấy thời gian vẫn chưa làm tôi quên được hình bóng của nàng, có lẽ tôi phải cần thêm một ít thời gian nữa mới có thể hoàn toàn quên nàng được.
Thế nhưng người ta có câu “hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng”, ý nói những người có duyên với nhau dù có cách xa nhau cỡ nào rồi cũng có ngày gặp lại, còn nếu không có duyên thì cón gần nhau đi chăng nữa cũng không bao giờ được gặp nhau. Không biết là với người khác thì sao nhưng đối với tôi, câu nói đó chuẩn xác 100 phần công lực, thật luôn!
Mọi chuyện xảyra vào những ngày cuối tháng 10 khi mà cả trường đang nhao nhao lên chuẩn bị kếhoạch chào mừng ngày lễ nhà giáo Việt Nam. Đương nhiên lớp tôi cũng khôngngoại lệ, vào giờ sinh hoạt cuối tuần, trong khi cả lớp đang bàn tán xôn xao đểchuẩn bị tiết mục dự thi thì tôi…khò…khò…khò
Như mọi khi tôi sẽ để cái cặp lên bàn làm bình phong, sau đó sẽ đánh một giấc nồng cho đến hết tiết sinh hoạt, lúc đầu Ngọc Phương cũng khó chịu lắm, cứ cằn nhằn miết, nhưng lâu dần rồi nhỏ cũng đành chào thua, đâu dễ gì lây chuyển thằng nhóc cứng đầu như tôi được, từ đó nhỏ đổi thành nghề cảnh giác hộ bất đắc dĩ cho tôi luôn, kiểu như giáo viên mà để ý thì nhỏ khều tôi dậy ngay, thiệt là sướng hết ý.
Cơ mà tôi ngủ trong giờ sinh hoạt thì cũng có lí do chính đáng đấy, chẳng phải lười biếng gì đâu. Đây này, để tôi phân tích cho…
Thứ nhất, như tôi đã nói ở trên, giờ sinh hoạt là thời gian để các tổ trưởng công bố điểm thi đua cuối tuần cho từng tổ biết và cũng là lúc các cán bộ tổng kết lại một tuần hoạt động của lớp, đương nhiên việc đó chỉ dành cho các tổ trưởng, lớp trưởng Lam Ngọc, lớp phó học tập Toàn phởn, bí thư chi đoàn Lanna và cả con mắm lớp phó lao động nữa. Tôi thì chỉ là dân thường trong lớp thôi, mang tiếng là cán sự anh văn chứ ngọa chăng đến tiết kiểm tra 15 hoặc 45 phút tôi mới được trọng dụng, nên đương nhiên là khò…khò…khò…
Thứ hai, tiết sinh hoạt cuối tuần cũng là lúc giáo viên chủ nhiệm phê bình tình hình học tập của cả lớp, các bác biết đấy, những lời phê bình đó thì chẳng dễ nghe tý nào cả,đại loại như “Cô muốn tụi em tuần sau phải phấn đấu hơn”, còn không thì “lớp chọn gì còn thua cả lớp cơ bản”, tệ hơn nữa thì “em nào tuần sau vi phạm nữa sẽ bị đứng cột cờ”. Nghe đến đó
Đến trang:© 2015 IsVn.Yn.Lt