Old school Swatch Watches
Trang Chủ Truyện Hay | Truyện Teen | Truyện Ngắn
Nội Dung:

chắc là không sao!

- Thôi khỏi, cứ tập đi! Dù gì tao cũng không ở lâu được, mà hai đứa tập chung à?

- Dạ không, bạn Phong tập với người khác, con chỉ theo coi thôi!


- Ồ, mày làm diễn viên chính luôn hả Phong?

- Dạ thì chỉ là bất đắc dĩ thôi, nhưng cũng cố gắng!

- Làm sao thì làm, đứng có làm mất mặt dòng họ được rồi!

- Sặc, chỉ là văn nghệ thôi mà, đâu cần phải đặt cả dòng họ lên vai con chứ!


- Văn nghệ hay gì cũng vậy, chỉ cần mày có mặt trước đám đông thì phải làm rạng danh, biết chưa?

- Dạ… – Tôi xui xị.


Kết thúc buổi ăn, dù muốn dù không thì tôi cũng phải chia tay ông tại đây, chắc có lẽ đến Tết ông mới về nhà trở lại, nhưng được thấy ông mạnh khỏe thế này tôi cũng vui rồi. Giờ thì tôi có thể an tâm mà giải quyết những chuyện còn bề bộn trước mắt. Nhưng chỉ một thắc mắc nhỏ thôi, vì sao ông lại nghi ngờ Hoàng Mai chứ?


***


Trở lại với những buổi tập không đâu vào đâu của lớp tôi, từ ngày bị nhỏ Ngọc cho ăn trái đắng tời giờ thì thằng Huy không còn tò tè theo nhỏ nữa mà chú tâm hơn vào việc tập dợt, những thật ra là chú tâm vào tìm mục tiêu khác ấy chứ, mặc dù cũng có đôi chút lọng cọng nhưng coi như đã ổn rồi, tự tập ở nhà một chút nữa là ô kê con dê.


Đàn trai đàn gái đã duyệt, bây giờ là đến cặp cô dâu chú rễ phụ họa Toàn phởn và Kiều ẹo. Chã biết mặt thẩm mĩ của thằng Toàn này đến đâu mà cứ chê lên chê xuống con Kiều ẹo, chứ theo nhận xét của tôi thì nhỏ này cũng chẳng tệ là bao. Nếu xếp theo mức độ đẹp của tôi thì đường nhiên Lan đứng nhất rồi, thứ 2 là Hoàng Mai, thứ 3 và thứ tư lần lượt thuộc về Lam Ngọc và Ngọc Phương, nhỏ Kiều ẹo không đứng hạng 5 cũng đứng hạng 6, ấy vậy mà nó lại chê, nói là ẻo lả gì đó rồi còn chưa phải mẫu người nó thích nữa.


Thế nên vừa hô “diễn” là ngày lập tức nhỏ kiều ẹo chụp phốc lấy tay của thằng Toàn dắt đi tung tăng làm nó xám cả mặt mày, cứ la bài hãi lên:


- Ối sàm sỡ…bớ…giết người cướp sắc!


Nhỏ Kiều sau một lúc ngẫn người ra vì hành động của thằng Toàn thì cũng bắt đầu mếu mếu, hai mắt đỏ hoe như sắp khóc báo hại cả đám phải an ủi nhỏ méo cả lưỡi, còn thằng Toàn thì bị tôi và thằng Khanh bắt lại giáo huấn:


- Phạm nhân Nhật Toàn quỳ xuống nhận tội! – Tôi chiễm chệ ngồi trên chiếc sofa phán xét khi thằng Toàn đã bị cả đám con gái kiềm chặt


- Buông ra, tui vô tội mà… – Toàn phởn vùng vẫy yếu đuối!

- Điêu phụ ủa lộn điêu dân to gan! Nhân chứng vật chứng rành rành mà còn dám cãi.

- Cãi đâu, tao chỉ tự vệ thôi mà, rõ là giết người cướp sắc!

- Bép…hoang đường, cho nhân chứng thứ nhất ra đối chấp! – Tôi vỗ đùi đánh bép bắt chước bao công xử án.


- Dạ thưa quan lớn lúc nãy con có thấy cái anh này sàm sỡ con gái người ta nè, trừng trị nó đi quan, quỷ sứ à! – Khanh khờ giả giọng nữ chơi đểu.

- Sàm sỡ cái đầu mày, thằng cờ hó bán đứng tao…

- Alô 1 2 3 4, tất cả im lặng nghe phán! Phạm nhân Toàn phởn tội danh hù dọa, sàm sỡ con gái nhà lành thành lập, tuyên án ngũ nữ phanh thây!


- Hả, gì nghe ghê thế! – Nó thất kinh.

- Thì 5 con nữ kéo mày ra đó mà!

- Không, đổi hình phạt đê!

- Vậy đổi thành trảm thủ, người đâu “nữ đầu trảm” đợi lệnh…


- Ẹc, nữ đầu trảm là gì?

- À, có bạn nữ nào cho mượn cái đùi gối đầu nó lên để chặt không!

- Quan lớn vô duyên, xử quan lớn luôn bây giờ! – Cả bọn nữ tru tréo, phản kháng quyết liệt!

- À dzậy thôi đổi thành mộc nhân hình đê!


- Gì vậy, tao nghe quen quen! – Toàn phởn trố mắt.

- À, đó là dựng thằng Toàn lên làm mộc nhân cho Lam Ngọc ấy mà!

- Ờ, được đó nghen, nhất trí luôn! – Cả đám nhốn nháo lên dựng thằng Toàn đứng dậy.

- Cờ hó Phong, lần thứ hai rồi nghen! Mày sẽ phải trả giá…á…ối…óe… – Nó tru tréo


Kết cục của thằng Toàn sau khi xử án xong thì khỏi phải nói, đưa tay cho nhỏ Kiều nắm vô điều kiền, đã thế còn phải chấp nhận những hướng dẫn từ chỉ đạo nghệ thuật Lam Ngọc nữa, nếu trái ý thì cả đám lại bắt làm mộc nhân, đường nào cũng chết, tiến thoái lưỡng nan.


Phải mất gần 2 tuần lễ mởi chính đốn được cặp cô dâu chú rễ trời đánh này. Kết quả là khi vừa hô “diễn”, có ngay một cặp cô dâu chú rễ hạnh phúc nắm tay nhau ra ngoài, mặt cô dâu thì hớn hở chưa từng thấy cứ như là có cả một núi vàng bên nhà chồng vậy, còn chú rễ thì khỏi phải nói, mặt mày mèo xệch như bị ép hôn làm cả lớp một phen cười đau cả bụng, lăn lê bò càng.


Nhưng mà người ta thường nói cười người hôm trước hôm sau người cười, lúc bọn nó tập dợt, tôi cười đủ kiểu từ ôm bụng cười cho đến lăn lộn cười thế nên khi đến lượt tôi và Lan tập thì bọn chúng đều hớn hở ra mặt, cốt là để chọc bọn tôi cho bằng được mà.


Bằng chứng là lúc bọn tôi mới chạm tay nhau thôi là bọn nó réo ùm lên rồi, lại còn kèm theo câu cảm thản “Ôi, Phong lưu quá!”, làm tôi tức muốn trào máu. Và đây cũng là dịp để thằng Toàn phởn trả thù:


- Ê, cái đoạn này hai tụi bây phải ôm nhau chớ!

- Ôm ôm cái đầu mày! – Tôi phản pháo.

- Hông đúng sao, bài này là miêu tả cặp tình nhân tầm tình với nhau chứ gì, ôm mới hợp chớ, đúng hôn mấy bạn!


- Ờ phải đó ôm đê, ôm đê! – Quần chúng nổi dậy hùa theo thằng quỷ Toàn.

- Ẹc, ôm ôm cái nỗi gì?

- Phải đó, đoạn này mình thấy không cần thiết! – Hoàng Mai khó chịu.


- Á…à…á…à…bênh kìa – Toàn phởn nhìn Hoàng Mai cười đểu.

- Toàn à, có vẻ ông thích làm mộc nhân lắm phải không? – Lam Ngọc đứng sau hăm he.

- Hế, đâu có đâu, chỉ đạo nghệ thuật cứ làm việc tiếp đi ạ! – Nó lui lại ngồi xếp re.


Giải quyết xong phần tử nổi loạn Toàn phởn, tôi và Lan tiếp tục việc tập dợt của mình, nhưng không dám mạnh dạn mà tập nữa bởi vì Hoàng Mai giờ đây đang dò xét từng cử chỉ của tôi, cứ y như rằng hể có hành động nào thân mật quá là bị tử hình ngày vậy, phải nói là xung quanh tôi cơ quan trùng trùng, sơ sảy một tý là toi ngay.


Nhưng Hoàng Mai và Toàn phởn không phải mối nguy hại gì lớn lao đối với việc tập dợt của tôi và Lan, nổi lo lắng hàng đầu của tôi đó chính là nhỏ Tiên, không ai khác ngoài nhỏ lúc nào cũng muốn chơi xỏ tôi cả, trong học tập cũng vậy, trong hoạt động lớp cũng vậy, và trong lần tập dợt này cũng không ngoại lệ.


Lúc diễn tập mấy cảnh nắm tay thì nó với đám bạn cứ hú hí cười làm tôi thấy nhồn nhột, không tài nào tập trung được, rõ là muốn phá tôi mà, thế nên tôi tức tối càu nhàu:


- Này, đừng có dùng cắp mắt đểu cán đó nhìn tôi, ngứa lắm, không tập được!

- Eo ôi ngứa à? Hay là có tật giật mình đây nhỉ! – Nhỏ tiên cười gian.

- Bà có thôi đi không?

- Ớ xời! Hổng đúng thì thôi, làm thấy ghê, không khéo người ta tưởng thiệt!


Mặc dù tôi đã lập ra quy tắc là không đả thương con gái nhưng nhỏ này vẫn cố ý muốn tôi phá vỡ quy tắc đó mà, “được, thích thì chiều!”


- Bà vừa nói gì nói lại xem! – Tôi lăm le nắm đấm trừng mắt nhìn nhỏ.

- Ơ…ơ, không…nghe thì thôi, tôi không nói lại đâu! – Nhỏ hoảng sợ lắp bắp.

- Này thì…

- Đừng Phong, hạn người này không đáng nói đâu! – Lan bình tĩnh ngăn tôi lại.


- Bao che nhau hở? – Nhỏ Tiên biểu môi.

- Hừm…! Mình không muốn nói nhiều với bạn, vì cơ bản bạn không hiểu tiếng người là gì!

- Bạn…


- Chỉ duy nhất một câu thôi, ủng hộ thì ở lại, không ủng hộ thì ra ngoài!

- Vậy sao…

- Thôi đủ rồi…! – Nhỏ Lam Ngọc cất tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng.


Giờ đây tất cả ánh mắt đang đổ dồn về nhỏ, chờ đợi phán quyết của vị lớp trưởng đáng kính…


Hít một hơi thật sâu, nhỏ nhìn bao quát xung quanh một lượt rồi nghiêm giọng:


- Được mọi người tín nhiệm làm lớp trưởng, mình luôn muốn các thành viên trong lớp đoàn kết và hòa đồng với nhau. Mấy tuần qua mình rất vui khi thấy các bạn đều có mặt rất đông đủ trong các buổi tập dợt của lớp, chắc chắn mình sẽ thông báo với cô chủ nhiệm để các bạn được khen thưởng, nhưng…– Bỗng nhỏ trừng mắt nhìn Tiên vượn làm nhỏ giật nảy – Mình cũng sẽ phạt nặng những ai cố ý gây rối, làm mất đoàn kết giữa các thành viên trong lớp. Chỉ còn vài ngày nữa là buổi lễ sẽ chính thức diễn ra rồi, thế nên kể từ ngày mai, các bạn nào không ở trong nhóm biểu diễn thì không cần tới nữa.


- Tại sao chứ? – Một nhỏ thắc mắc.


- Những ngày còn lại là thời gian để những bạn phụ trách tiết mục của lớp tập dợt lại lần cuối nên rất cần sự tập trung, hơn nữa lớp mình cứ kéo đông ngùn ngụt vào nhà Lanna hoài không thấy ngại sao?


Lam Ngọc vừa dứt lời, cả lớp lại nhao nhao lên bàn tán xôn xao như cái chợ, phản đối có, tán thành có có nhưng chung quy lại thì đa số là tán thành, nên:


- Mình thấy lớp trưởng nói có lí đấy, chúng mình đã làm phiền nhà bạn Lanna nhiều rồi – Một nhỏ đứng ra nói.

- Ừ phải rồi, để cho mấy bạn ấy tự luyện lần cuối đi.

- Phải đó…


Bla…bla…bla


Một loạt các ý kiến đồng tình với phán quyết của nhỏ lớp trưởng làm tôi nhẹ cả nguồi, cơn giận cũng nguôi lúc nào không hay.


- Được rồi các bạn, dù gì cũng sắp đến giờ về rồi, hôm nay chúng ta về sớm chuẩn bị tinh thần cho buổi lễ sắp tới nhé.

- Ừ được rồi, bye nhá!

- Tập tốt nhe!

- Bye!


Cả lớp vẫy tay bọn tôi rồi dẫn xe ra về không một chút do dự, quả thật càng ngày tôi càng phục khả năng giao tiếp của nhỏ, không hổ danh là lớp trưởng đứng đầu lớp, luôn giải quyết ổn thỏa mọi công việc.


- Cảm ơn lớp trưởng nhé! – Tôi nhìn nhỏ cảm thán.

- Không có gì, nhưng ông từ nay về sau cũng phải biết kiềm chế lại đấy!

- À…ừ, tui biết rồi!


- Vậy tụi mình cũng về luôn nhé Lanna!

- Ừ, mấy bạn về cẩn thận nhé, mai nhớ đến sớm để tập đấy! – Nàng mỉm cười vẫy tay!

- Ừ, bye!


***


Cầm tay Mai đi dạo ở công viên gần nhà, chẳng biết sao tôi cảm thấy tâm trạng mình nặng nề lạ lùng, suốt buổi tôi chỉ nghĩ đến Lan mà tự trách mình quá nóng tính trong tình huống đó, như thế thì chả khác gì tự nhận mình có tình ý với Lan, cơ mà con nhỏ Tiên nó khích tôi trước mà mọi chuyện cũng tại con nhỏ hỗn xược đó mà ra cả.


Sau khi đã đổ hết tội lỗi cho nhỏ Tiên, tôi mới quay sang Hoàng Mai, em ấy vẫn líu ríu đi bên cạnh tôi, dường như tưởng tôi vẫn còn bực tức nên không dám nói chuyện.


Tiến lên trước một đoạn, tôi quay người đối diện với em rồi mỉm cười thật rạn rỡ:


- Nè, làm gì mà buốn thế?

- Tưởng anh còn bực chuyện lúc nãy nên em không dám mở lời! – Mai bối rối.

- Ây dà, anh hào phóng rộng lượng lắm, không chấp mấy chuyện cỏn con đó đâu!

- Um…! – Em vẫn thở dài, không nói một lời nào.


- Ơ, sao thế? Lại có việc gì nữa à?

- Lúc nãy anh cãi nhau với nhỏ Tiên, em định ra ngăn nhưng Lanna đã mở miệng trước rồi, em cảm thấy mình vô dụng quá!


- Y không đâu! Lúc nãy em mà vào nữa thì anh còn lo hơn thêm đấy, thế nào nhỏ Tiên cũng kiếm cớ nói móc cho coi!

- Thế nếu anh lỡ can dự vào rồi bị nhỏ Tiên kiếm chuyện thì sao? – Em tròn xoe mắt.

- Thì thịt nhỏ luôn chứ sao, bỏ tật dám chọc giận bạn gái anh!

- Ui, nhỏ cũng là con gái mà!


- Anh chả xem nhỏ là con gái gì cả! Cứ suốt ngày kiếm chuyện với anh thôi, em cũng cẩn thận đấy, đừng có tiếp xúc nhiều với nhỏ đó!

- Hi…! – Em nhìn tôi cười tươi, ửng hồng đôi gò má.

- Hử, mặt anh bị dính gì á?

- Hông có! – Em cười chúm chím.


- Hông có sao cười?

- Chụt…em vui vì anh cũng quan tâm đến em đó! – Hoàng Mai bỗng nhón chân đặt vào má tôi một nụ hôn phớt.

- Ớ…! – Tôi sững người.


- Hi, có người bị hớp hồn!

- Thì…tuyệt chiêu lợi hại thế, sao chịu nổi!

- Yếu quá đi à! – Em chun mũi nũng nịu.

- Thì từ từ, yếu yếu chứ sau này mạnh lên mấy hồi! – Tôi chống chế yêu ớt.


- Mà nè…! – Em bỗng nhiên trầm giọng.

- Ơ, gì nữa?

- Ngày mai anh sẽ đi tập một mình với Lanna đó!

- Rồi sao?


- Em sợ…

- Sợ gì…?

- Um… – Em vẫn ấp úng không nói.

- Không sao, nói đi mà…!

- Em sợ cái gọi là…phim giả tình thật Phong à…!


Trái tim tôi bỗng nhói lên như bị ai bóp nghẹn, cảm giác bối rối lại dâng trào lên khó chịu vô cùng. Vậy là em vẫn còn nghi ngờ mới quan hệ giữa tôi và Lan hay sao? Tôi đã thôi không còn dạy Lan học võ rồi mà, dạo này lại ít nói chuyện với Lan nữa, sao em vẫn còn nghi hoặc chứ! Không lẽ em đều biết những lần tôi thơ thơ thẫn thẫn là đang suy nghĩ về Lan hay sao chứ! Chắc là không đâu, làm sao em lại có khả năng đọc suy nghĩ của người khác được. Dù nghĩ tới Lan những bạn gái của tôi bây giờ là em mà…


- Không đâu, chuyện đó không bao giờ xảy ra đâu! – Tôi kéo em sít lại gần mình.

- Ừ, có lẽ em hơi lo rồi, anh Phong yêu em lắm mà, phải hông?

- À ừ, phải mà…! – Em cười rạn ngời làm tôi bối rối.

- Um…em tin anh đấy! – Mai khẽ mỉm cười rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai tôi.


Thế là kể từ ngày mai, tôi sẽ tự thân đến nhà Lan để tập dợt văn nghệ và không có Hoàng Mai bên cạnh, điều này tôi không biết là nên vui hay nên buồn đây, chỉ biết rằng ai trong số bọn họ đau thì tôi cũng chẳng vui vẻ gì. Âu thì cứ làm như thằng Toàn đã nói, tùy cơ ứng biến vậy…


Chương 39:


- Đây nè, Phong uống đi, lâu ngày gặp lại mà vẫn còn yếu như xưa! – Lan mỉm cười khẽ đặt tách cappuccino trước mặt tôi.


- Sặc, còn chưa đứng tim chết là may rồi ở đó mà yếu với chả mạnh nữa! – Tôi khẽ nhấc tách cafe lên mà nốc một ngụm để trấn tĩnh.


Số là theo lời Lam Ngọc thì chỉ có những người phụ trách tiết mục văn nghệ của lớp mới đến nhà Lan tập dợt thôi, thế nên tôi đành phải một mình đến nhà Lan mà không có Hoàng Mai bên cạnh. Chả biết thiên thời địa lợi nhân hòa thế nào mà đám đàn trai đàn gái ở nhà tự tập, còn thằng Toàn phởn thì bận công chuyện không đến được, nhỏ Kiều ẹo thì khi nghe thằng Toàn không có mặt thì cũng chả thèm tới.


Tổng hợp lại các dự kiện trên thì có thể suy ra được, tôi bây giờ đang ở nhà một mình với Lan theo đúng nghĩa cô nam hỏa nữ.


Thế nhưng khi mới vừa vào nhà Lan, còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì tôi đã bị Lan dùng mặt nạ hình zombie hù phát muốn xó ra quần, suýt ngất và đó là lí do tại sao giờ đây tôi ngồi co rúm trên ghế sofa mà nhắm nháp tách cà phê nóng.


- Rõ là yếu còn gì! – Nàng bểu môi.

- Cái mặt nạ đó lấy đâu ra mà nhìn khiếp thế?

- À, đó là vật kỉ niệm hồi ở cấp hai Lan tham gia halloween đó!

- Cái này đi đêm là hết sảy! – Tôi cầm chiếc mặt nạ lên tấm tắc.


- Thích không, Lan tặng Phong đấy!

- Không đâu, Phong nhận món quà này thì không tiện cho lắm! – Tôi dè chừng.

- À, hiểu rồi, yếu chứ gì? – Nàng nheo mắt.

- Thì…yếu… – Tôi chẳng biết nói gì hơn ngoài chống chế yếu ớt.


Cơ mà nhờ yếu thế mới được

Đến trang:

 

IsVn.Yn.Lt tổng hợp truyện từ nhiều nguồn khác nhau trên internet và được copy y nguyên nguồn, nên IsVn.Yn.Lt không chịu trách nhiệm về bản quyền tác giả cũng như bản quyền chuyển ngữ.
CPU Load: 0.00051s

© 2015 IsVn.Yn.Lt

U-ON
C-STAT