Trang Chủ Truyện Hay | Truyện Teen | Truyện Ngắn
Nội Dung:

/>

Hừ…! Nhất định là tụi thằng Huy chứ không ai vào đây hết, tụi nó thường sang nhà tôi bấm chuông rồi núp, đợi tôi ra mở cổng thì cả đám xong vào cù léc tôi đến hết hơi mới thôi. Đã thế tôi hạ thủ trước vậy, bay ra ôm thằng Huy lại rồi cùng chết cười chung với nó, hề hề…!


Nghĩ là làm, tôi rón rén bước ra ngoài sân, dừng một tý để quan sát thì thấy cái bóng vẫn đứng đấy, thi thoảng lại bấm chuông. Căn cứ vào chiều cao, chiều dài, vị trí bóng để mà tôi phán đoán được nó đang đứng sát cái chuổng cổng. Cơ mà kỳ lạ thật, sao thấy có mỗi mình bóng của nó thế nhỉ, mấy thằng kia đâu? Chắc là đợi mình mở cửa rồi ôm lại cho mấy thằng kia cù chứ gì?


- “Bố mày không ngu đâu, xem bố đây..”


Lạch cạch…này thì ôm…hựm… á… á… á… á,…hơ… éc…sao lại…!?!?!


- Hơ…? Mai hả? – Tôi sửng sốt.


- Phong…Phong… đồ dê xòm…! >”


- Ơ… ơ, xin lỗi Phong thả Mai ra rồi mà, đừng la lên chết Phong…!


- Đồ háo sắc, đã cởi trần còn ôm người ta… á… á… á! – Mai lấy tay che mắt lại.


- “Chết thật…! không ngờ Mai đang ngoài cổng, đã thế còn cởi trần ôm nhỏ nữa, tiu…tiu…tiu!”


Chạy vào nhà quơ đại cái áo phông trong tủ đồ, tôi hớn hải chạy ra tụng một hồi xin lỗi truyền kì với em nó…


- Phong xin lỗi…chỉ tại Mai lấp ló làm Phong tưởng đám bạn tới quậy…!


- Hức…! Tính tới nhà thăm Phong, không đón thì thôi lại còn sàm sỡ người ta, nói người ta tới quậy nữa…hức! – Mai vừa nói vừa ôm mặc như khóc.


- “Ẹc…! Câu này nghe quen ớn”


Ngoài đường, mọi cặp mắt đang đổ dồn về phía tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, có cả mấy thằng mặt ngựa hay cạch với tôi trong xóm, đang bóp tay nghe rôm rốp. Mấy thằng cô hồn này bình thường tôi la làng la sớm rát cả cổ họng, bọn nó có làm gì đâu, tự dưng hôm nay vì nhỏ con gái la oai oái lên có chút mà tụi nó lăm le rồi, anh hùng cứu mĩ nhân chắc…!


- Nè thằng quỷ nhỏ, mày làm gì nhỏ này mà nó ôm mặt khóc hả mạy? – Một thằng trong tụi nó lên tiếng.


- Tao hù nhỏ tý thôi, việc gì đến tụi mày?


- Mày ăn hiếp con gái nhà lành mà không liên quan đến tụi tao hả?


Vừa nói tụi nó vừa xách cổ tôi lên như thằng con nít. Chịu…! Ba thằng con chống được chứ năm thằng thì bó cẳng.


Thất thế, tôi liền quay qua cầu cứu Mai.


- Ơ…Mai ơi…nói gì đi chứ…!


- …! – em vẫn ôm mặt.


- Đấy nó có quen mày đâu, thấy xinh bắt quàng làm họ hở mạy? – Vừa nói nó vừa lăm le giơ nắm đấm lên.


- A…khoang…! Mấy anh không được đánh bạn trai em…! – Nhỏ ôm chằm lấy tôi.


- Hơ…thằng ba gai này là bạn trai em sao? – Bọn nó trố mắt.


- Dạ…! Nãy bạn ấy giỡn với em đó, mấy anh đừng để tâm nha! – Em hấp háy mắt.


- Ừ… ừ! Không sao, tại thấy thằng này thường hay sàm sỡ con gái ngoài đường lắm, tính cho nó một trận! – Thằng đó bơm đểu.


- “Mịa..! Bọn khốn, bố mày từ đó đến giờ chưa đụng vào con gái lần nào, mà dám bảo bố sàm sỡ con gái, thử có một mình mày xem, bố vố phát vêu mồm…! – Tôi lườm nó tóe lửa.


- Ờ…thế thì thôi, bọn anh đi đây, nó có làm gì em quá đáng thì em la lên nhé bọn anh tới ngay! – Thằng đó nháy mắt.


- Tới, tới cái cù lôi nè…! – Tôi lều bều trong miệng.


- Mày nói gì đấy! – Thằng đó quay lại, trợn mắt


- Tao…um… úm… ùm


- Hì…hông có gì đâu anh, anh đi thông thả – Mai vội bịt mồm tôi lại.


- Ừm…! Mày liệu hồn đấy nhóc con. – hắn nhếch môi


Đã thế hắn còn chốt thêm câu câu trước khi rút.


- Nếu thích thì tối nay anh em mình đi chơi, làm bạn gái thằng nhóc con này uổng lắm!


- “Quá lắm rồi…! Bố ghết nhất ai gọi bố là nhóc con, phen này không tẩng cho hắn một trận thì còn gì là Trần gia quyền nữa!”


- Này thì…hựm…!?!?


Như lần trước tôi lại bị Mai ngăn lại, nhưng lần này chỉ số bá đạo đã tăng gấp bội. Vừa định vào thế tấn công thì bị Mai ghì đầu lại, ôm cứng ngắc vào ngực em…! Thôi tiêu…! Tay chân bủn rủn hết cả rồi, thấy toàn da với thịt mềm nhũn, thơm nức mũi…! Ức…cõi thần tiên đây sao? Chắc thăng thiên mất thôi!


Mấy thằng kia cứ trố mắt nhìn vừa thèm thuồng, vừa ganh tị rồi hầm hầm bỏ đi một mạch không quay lại.


- “Bye nhe mấy ku…! Các chú đây còn kém lắm, hề hề!”


- Nè! Định ăn vạ tới chừng nào đây! – Em nhíu mày.


- Ớ…! Xin lỗi…xin lỗi, tại êm quá tưởng gối nằm! – Tôi gãi đầu bối rối.


- Đồ quỷ…! Lúc nãy mấy anh kia nói Mai không tin, giờ nhìn lại mới thấy Phong giống đồ sàm sỡ thật! – Em nguýt dài rồi bỏ vào nhà.


- Ơ…! Mai ơi Mai! – Tôi luống cuống chạy theo, gọi í ới.


Hoàng Mai đi một mạch vào nhà, ngồi trên ghế sofa khoanh tay trước ngực. hàn khí toát ra lạnh cả sống lưng.


Tôi mon men lại gần, nuốt khan đánh bạo bắt chuyện với em:


- Mai à! Phong biết lỗi rồi! Mai biết đấy, mỗi lần Phong rối lên là ăn nói bậy bạ lắm! Đừng giận Phong.


- …!


- Oày…! Thôi được rồi! Mai muốn ở một mình thì Phong không quấy rầy nữa!


Vừa định bước ra khỏi cửa thì bị Hoàng Mai kéo phắt lại:


- Lúc nãy, Phong có cảm giác gì không? – Em lí nhí.


- Là lúc nào?


- Lúc…Mai… ôm…Phong đó!


- Ờ…thì…! – Tôi ấp úng.


- Cảm giác ra sao?


- Ừm…thì… ấm áp, thanh bình, dịu êm, lại còn… – Tôi ngượng miệng.


- Còn sao nữa? – Em sốt sắng.


- Còn…thoang thoảng mùi hương nữa! – Tôi lí nhí.


- Mùi..gì? – Mai tròn mắt nhìn tôi.


- Thì mùi…!


- Nói mau!


- Mùi sữa tươi! – Tôi cắn răn nói bừa vì tôi cũng chả biết mùi hương đó là gì, chỉ nghe mấy thằng bạn kể là giống mùi sữa.


Hai gò má em chợt đỏ bừng. Sợ em nó nổi trận lôi đình, dập tôi phát chết tươi, nên tôi len lén đi ra ngoài lánh nạn:


- Đứng đó…!.


- Dạ… ơ… ừ! – Em nghiêm giọng làm tôi giật thót người.


- Nhắm mắt lại không được mở ra!


- Rồi…sao..nữa…?


…Chụt…


Chưa kịp mở lời, má tôi đã bị một thứ ấm nóng, mềm mại chạm vào. Tôi như bay bổng lên chín tầng mây cao vút, lạc giữa chốn bồng lai tiên cảnh mà du ngoạn cùng chư tiên khắp bốn phương.


Một lúc lâu sau, khi thứ đó dứt ra tôi mới hoàng hồn mà mở mắt, cảm giác lâng lâng, phiêu phiêu cứ chộn rộn trong người tôi không thể tả được.


Ngó thấy Mai vẫn ngồi trên ghế sofa, đang chăm chú nhìn tôi mỉm cười:


- Mai vừa làm gì vậy? – Tôi ngơ ngẫn.


- Hông có làm gì hết…! – Em mỉm cười hai gò má đỏ ửng.


Ơ…! Mai hết giận Phong rồi à…? – Tôi gãi đầu.


- Sao lại giận Phong chứ? – Em hấp háy mắt.


- Thì mùi hương… ấy đó…! – Tôi cúi gằm mặt.


- Vô duyên! Kệ người ta, muốn ngửi lại à? – Em đỏ mặt chống chế.


- Á…không, không, cho vàng cũng không dám! – Tôi hốt hoảng, xua tay.


Thấy Mai mỉm cười trở lại, lòng tôi nhẹ lạ lùng. Ngồi phịch xuống ghế sofa, tôi thở phì. Mai nhích sang ngồi cạnh tôi, nhẹ giọng hỏi:


- Thế những lời mấy anh kia nói có thật không?


- Những lời nào?


- Thì nói Phong hay sàm sỡ con gái đó!


- Ý… ý…! Làm gì có chuyện đó…! Tại mấy tụi nó ghét Phong nên mới nói thế thôi! Phong còn ngây thơ mà.


- Ừa…! Ngây thơ vô số tội. – Em nheo mắt.


- Ặc…! Từ đó đến giờ Phong chưa hề nói chuyện nhiều với con gái đâu, thật!


- Ghê ta…! Mới nói chuyện với con gái mà cũng dẻo mồm lắm! – Em bểu môi.


- Ức…! Cái đó là tại bị ép quá nên mới nói bừa thôi!


- Ai mà tin Phong được chứ, lúc nãy còn cởi trần lao ra ôm người ta nữa cơ mà!


- Hic…! Tại Phong tưởng đám bạn tới chọc phá thôi! – Tôi xui xị.


- Mà bạn của Phong là nam hay nữ?


- Là nam chứ, nữ mà chơi kiểu đó nó tát cho vêu mồm sao?


- Ý Phong nói là Mai còn thiếu thiếu gì đó hả – Em vừa nói vừa phe phẩy bàn tay trước mặt tôi.


- Sặc…! Không…không…không! Hoàng Mai hiền nhất lớp mà, sao lại nỡ làm thế chứ nhẩy – Tôi cười cầu tài, xua tay liên tục.


- Biết ăn nói lắm, thôi tạm tha cho Phong đó! – Em cười tươi rói rồi đu đưa chân trên chiếc ghế sofa.


Hôm nay em mặc bộ đầm búp bê màu hồng, kẹp tóc nơ trắng nhìn rất ư là đáng yêu. Em nhìn xung quanh nhà tôi, thỉnh thoảng lại ngâm nga ca khúc tiếng anh gì đấy trông cứ như là thiên thần trong mấy bộ phim hoạt hình vậy. Trông mái tóc suông mượt kìa, thích ghê. Ừm…khuôn mặt trắng mịn, hồng hồng nữa. Chà còn cả chiếc cổ thon nhỏ trắng ngần kia nữa chứ. Wow…! Còn dưới cổ một gang tay thì…


- Phong…! Chuyên gia địa hàng! – Em bỗng trừng mắt nhìn tôi làm tôi giật thót người mém té ghế.


- Sặc…! Đâu có…đâu có! – Tôi hốt hoảng, chối ngay lập tức.


- Hứ…! Liệu hồn đấy, thấy Phong nhìn trộm nữa là chọt mù mắt! – Em nguýt dài.


- Ực…hông có mà! – Tôi nuốt khan.


- Còn nói không, nhìn cặp mắt kìa…! Dê quá!


- Hic…! Hông cố ý mà…!


Cũng phải nói một điều là từ hồi mới vào lớp 10 tới giờ, hễ gặp cô gái đẹp nào là tôi địa không chớp mắt luôn, hức…! Chả biết mình có hệnh hoạn quá không đây! không khéo mai lại sợ, cách ly tôi thì khốn.


- Nhà Phong đẹp ghê nhỉ? – Mai trầm trồ nhìn căn nhà của tôi


- Ừ, hì…có gì đâu!


Nói gì thì nói chứ, tôi cũng hãnh diện lắm, tuy nhà tôi cũng thuộc loại bình thường nhưng được bày trí rất tinh tế, mang không khí gia đình, khiến bất cứ vị khách nào tới đây đều tấm tắc khen ngợi.


- Mà sao Mai biết nhà biết nhà Phong vậy?


- Ừ thì…Mai mướn xã hội đen theo dõi!


Hả…sao? – Tôi nhìn dáo dác ra ngoài cổng.


- Đùa thôi! Mai hỏi Toàn, bạn của Phong đó…! – Em vừa nói vừa khẽ nghiêng mái đầu.


- Vậy Mai đến nhà Phong có chuyện gì không? – Công nhận lúc đó hỏi ngu thiệt.


- Um…có…chuyện gì mới đến nhà Phong được sao? – Em thở dài, khẽ vuốt mái tóc suôn mượt.


- Không…không đâu! Mai muốn tới lúc nào cũng được mà – Tôi cười cầu tài.


Thế nhưng Mai cứ lăng thin không nói một lời nào, ánh mắt cứ buồn vô hồn nhìn ra ngoài cửa số, thỉnh thoảng em lại thở dài làm tôi cứ cảm thấy áy náy, khó chịu vô cùng. Câu nói đó của tôi làm Mai buồn đến thế sao?


Lặng một hồi, Hoàng Mai nhẹ nhàng choàng lấy tay tôi thỏ thẻ:


- Phong à! Mình…đi đâu chơi đi, lâu rồi…Mai không được đi đâu hết, buồn lắm…!


Chương 9:


“- Phong à! Mình…đi đâu chơi đi, lâu rồi…Mai không được đi đâu hết, buồn lắm…!”


Câu nói tưởng chừng như bình thường đó của Mai lại xoáy vào lòng tôi biết bao nỗi thương cảm về số phận của một đời người. Phải rồi…! Gia đình em đã đổ vỡ, ba em cờ bạc, rượu chè, đứa em cẩn phải đi học, mọi trách nhiệm gánh vác gia đình đều do em và mẹ em đảm nhận. Có lẽ đã lâu lắm rồi Mai không được đi đâu chơi, có lẽ em cần một nơi nào đó để bù đắp những tháng ngày cơ cực mà em phải chịu đựng. Được…! Tôi sẽ dẫn em đi, đưa em đến nhưng nơi mà em hằng mong ước! Để em có thể tìm lại niềm vui mà em đáng phải có.


==================


Đèo Mai đi trên chiếc xe fuhachi đầy kỷ niệm, Mai nói em muốn đến Wonderland ở Tân Phong, Quận 7. Cũng được! Nhưng xem ra thằng này tôi phải nhín tiền gạo lại rồi, cơ mà tôi cũng có ăn nhiều đâu, tháng nào cũng còn dư tiền bộn. thay kệ, em nó vui là được…!


Vừa vào đến cổng, em Hoàng Mai thích thú chỉ ngày vào chỗ đu quay, lúc đầu tọi cũng định mua một vé thôi! Chậc…! 16 tuổi đầu mà còn chơi đu quay thì ngại phải biết, gặp mấy đứa con nít nhìn mình mà xì xầm to nhỏ, khó chịu lắm, chỉ muốn đấm cho nó phát thôi.


Kì kèo mãi cũng đành mua hai vé, bởi em nói là tôi không chơi cùng thì em nó cũng không chơi! Đến khỗ! Ngồi trên đu quay mà thấy ngưa ngứa thế nào ấy, mấy thằng choai choai cứ nhìn tôi mai, còn em thì cứ cười tươi như hoa! Đấy! Hên cho bọn nhóc đó, em nó mà không cười thì tôi đã đấm cho mội đứa một phát rồi!


TIếp đến là chơi tàu lượn siêu tốc, trò này mới hãi. Lúc đầu tôi cũng định mua một vé thôi, không phải trò này dành cho con nít đâu, mà tại tôi cứ ngờ ngợ mấy cái vòng uốn lượn đó nó cứ xoắn tít lên nhìn mà hãi kinh hồn.


- Mai à!


- Sao thế?


- Mai chơi đi, Phong ngồi đợi!


- Ơ…Sao Phong lại không chơi?


- Phong bị bệnh tim!


- Bệnh tim mà đánh nhau ầm ầm!


- Ờ thì…!


- Phong không chơi thì Mai không chơi vậy!


- Mà Mai thích chơi không!


- Thích!


- Chú ơi bán con hai vé…hức!


=============


Á… ối… óe… ớ… đó là tất cả âm thanh mà tôi có thể nói được khi chơi tàu lượn, ruột gan cứ lộn tùng phèo lên. Ấy thế mà em nó cứ cười mãi không ngưng.


- “Mình già trước tuổi rồi, chẳng còn hợp với mấy trò này nữa”


Kế đến là thuyền phao trôi xông, cái trò đó như này: bạn sẽ leo lên một chiếc thuyền nhỏ, thả trôi theo dòng sông để ngắm cảnh quanh công viên cờ mà có phải sông đâu, giống cái mương hơn, nước cũng chưa đến ngực. mà hài lắm, tôi với Mai đang ngồi uống nước trên thuyền, tự nhiên

ở đằng sau có 2 thằng hâm cứ lái thuyền đâm vào sau thuyền bọn tôi đòi lên trước:


- Cái bọn đằng trước tránh ra để bọn anh đi nào!


- Ờ đợi tí – Rồi tôi nhìn dáo dác xung quanh.


- Phong tìm cái gì vậy? – Mai tròn mắt.


- Kiếm vật gì nhọn nhọn ấy!


- Mai có nè…! – Em lôi trong túi xách ra một chiếc kim tây cỡ to.


- Ô…! Mai đem theo kim tây to thế làm gì vậy? – Tôi trợn mắt.


- Thì…cứ dùng đi, hỏi làm gì? – Hai gò má em đỏ ửng.


Ngộ nhỉ, con gái đem theo mấy vật nhọn này làm gì thế không biết? Cơ mà tôi cũng chẳng để ý, mục đích của tôi bây giờ là phá 2 thằng kia mà.


- Mấy anh đằng sau lên đi! – Tôi láo táo.


- Chúng mầy biết điều đấy, bye chúng mày nhá!


- Ô! Mạnh khỏe, coi chừng bị dìm hàng đấy! – Tôi nhướng mày.


Mặc cho bọn chúng cứ trố mắt chả hiểu tò te gì, bọn tôi cứ toét miệng mà cười hềnh hệch. Chả là lúc bọn nó vừa đi ngang qua, là tôi đã nhanh tay chích thủng thuyền của nó hết mấy mũi ( vốn được bơm hơi lên để nổi).


Bọn nó chẳng đi được bao xa thì thuyền dần xì hơi rồi chìm xuống, nhìn bộ mặt ngơ ngơ, ngẫn ngẫn của bọn nó trong tức cười đến tội.


- Ầy dà…! Đã bảo các anh coi chừng bị dìm hàng rồi mà, thiệt tình à! – Tôi mỉa mai.


- Bố chúng mày, chơi anh hả?


- Ai bảo lên trước làm giề! Ở đấy đợi bảo vệ tới đi nhá! – Đi qua được một đoạn tôi gọi với – Nhớ dành tiền đền thuyền đi đấy!


- Tổ cha chúng mày, cút…!


Tôi thì hả hê lắm, cho chừa cái tật háo thắng! Còn Mai thì cứ cười suốt, nhìn em đẹp hẳn ra.


Sau trò thuyên trôi sông ấy, em Mai lại dắt tôi đi chơi đủ trò, toàn là những trò giật gân mới ác. Vừa mới sợ muốn xó ra quần khi từ nhà ma đi ra, lại bị bắt chơi trò trượt thác nước mới đau, ruột gan cứ gọi là rối tung lên hết.


- Phong bị sao vậy?


- Ư…hơi mệt tý, Mai chơi tiếp đi, hết mệt rồi Phong ra cùng!


- Xin lỗi nha! Vì Mai mà Phong vất vả rồi!


- Khờ ghê! tại Phong không quen mấy

Đến trang:

 

IsVn.Yn.Lt tổng hợp truyện từ nhiều nguồn khác nhau trên internet và được copy y nguyên nguồn, nên IsVn.Yn.Lt không chịu trách nhiệm về bản quyền tác giả cũng như bản quyền chuyển ngữ.
CPU Load: 0.00061s

© 2015 IsVn.Yn.Lt

U-ON
C-STAT

Snack's 1967