tôi đi ngắm con gái người ta đâu, cũng có lí do riêng đấy chứ, bởi vì phong cách ăn mặc của nhỏ không giống như người ở đây, quần kaki này, giày cao gót này, tóc xoăn dài nữa nhưng điều nổi bật nhất là chiếc áo khoác vest đen nhìn rất đỗi quen thuộc. Có lẽ nào…
- Hực…ối…!
Đang miên man suy nghĩ thí điều muốn vọt lên xem mặt con nhỏ cho đỡ tò mò thì từ đằng sau, một ai đó chen chúc, lấn tới làm tôi mất đà, đầm sầm vào lưng nhỏ đó. Theo bản năng đã được lập trình sẵn, tôi quơ tay bám víu vào thứ gì đó có thể để không bị ngã và lần này theo một cách nguy hiểm hơn gấp bội phần, do lực đẩy từ sau hơi mạnh nên tôi…ôm chằm lấy nhỏ luôn, thật là một tình huống gây go mà.
Dường như cảm nhận được có một sự dê gái bự chà bá ở đây, nhỏ ngoảnh đầu, xoay người lại với một cặp kính mát màu đen trên mặt trông rất ư là ngầu và…và…ẹc…rất quen nữa là đằng khác, trời đất, thánh thần, quỷ ma, thiên địa, nam tào bắc đẩu, chư phật 4 phương 8 hướng ơi, các bác có tin được không, là Lan…?! Lan đang nằm gọn trong vòng tay của tôi với một vẻ mặt rất đỗi ngạc nhiên không thua kém gì tôi.
Phải mất gần 3 giây, chính xác là 3 giây rưỡi, tôi mới có thể hoàn hồn lại mà bỏ tay khỏi người của Lan, kèm theo đó là một điệu bộ gãi đầu bức tóc rất chi là tức cười:
- Ơ…oái, mình xin lỗi, chỉ là vấp té…! Mà bạn là…là…Lan đấy hả?
- Chỉ mới không nói chuyện có mấy hôm mà không nhận ra mình luôn sao?
- À, không…chỉ là…thấy Lan lạ quá.
- Uầy, tất cả chỉ tại đôi mắt xanh này thôi. – Lan thở dài, sửa lại cặp kính mát trên mặt.
- Ơ, Lan có đôi mắt xanh rất đẹp mà, có bao nhiu cô gái muốn mà không được đấy.
- Có làm gì rồi trở nên khác biết với mọi người xung quanh chứ? Phong có biết cứ mỗi buổi sáng đi học là có bao nhiêu người nhìn Lan với cặp mắt lạ lẫm không?
- Ừ, điều này mình hiểu…!
- Mà đây không phải là điều duy nhất Lan muốn giấu đâu!
- Còn chuyện gì nữa sao?
Thế nhưng nàng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn lên bầu trời xanh thẵm không một chút mây giờ đây đã nhuốm một màu hồng đỏ sơ xác của buối hoàng hôn chiều tà. Lan vẫn vậy, chỉ có khác là hôm này nàng mặc một chiếc áo sơmi mỏng với một chiếc quần kaki màu kem, khoác ngoài một chiếc áo khoác vest đen nhìn vẫn sang trọng và quý phái đến lạ lùng.
Dáng của Lan không đầy đặn như các cô gái khác nhưng rất thon gọn và thanh mảnh có lẽ cao bằng tôi những 1m65, đều này làm nàng trở nên nổi bật trong đám đông với vẻ đẹp tinh tế và cách ăn mặc đậm chất phương Tây của mình.
Những cơn gió chiều bắt đầu thổi nhẹ nhàng, luồng qua từng lọn tóc xoằn dài đang phấp phới tung bay tựa như những áng mây trôi bồng bềnh làm khuôn mặt nhỏ xinh của Lan thoát ẩn thoát hiện nhìn mị ảo và mê hoặc lòng người vô cùng.
Khẽ vuốt mái tóc của mình lệch sang một bên vai, Lan quay lại nhìn tôi cười trìu mến:
- Điều mà Lan muốn giấu không tiện nói ra đâu, đến một lúc nào đó Phong sẽ tự khắc biết thôi.
- Ừ, mình mong thế, mà Lan đến chợ này làm gì vậy? – Chắc tôi hỏi ngu, đây là chợ mà, không đi chợ thì đi đâu.
- Hì, sư phụ ngốc…! Dĩ nhiên là đi chợ rồi, buổi sáng Lan không đi được nên cứ mỗi ngày về chiều Lan lại ra đây mua đồ.
- Ờ hen…! Còn Phong cũng… – Đột nhiên tôi cứng họng
- Đi chợ với Hoàng Mai phải không? – Nàng khẽ cười, đáp thay tôi
- Ừ, thì vậy…, chắc giờ này Hoàng Mai cũng gần ra rồi.
- Thôi, vậy Lan về trước nha, tạm biệt Phong…
- Ừ, tạm biệt Lan…
Gật đầu chào tôi lần cuối, Lan khẽ vuốt tóc quay đi trong sự tiếc nuối cùng cực của tôi. Trái tim tôi đau nhói nhưng tôi không biết làm gì hơn ngoài cố gắng gượng cười để nàng có thể an tâm mà bước đi. Gặp được Lan ở đây quả thực là một vận may quá lớn đối với tôi, đáng lẽ tôi phải làm gì đó để nàng vui mới đúng chứ, nhưng ngoài cái khoảng ấp a ấp úng ra tôi cũng chẳng biết phải xử lí thế nào hơn.
Tự dưng trái tim tôi đập loạn nhịp, nhanh đến không thể tả, máu từ tim bơm lên não hoạt động hết công suất làm tôi phải nếu kéo Lan cho bằng được, cớ sao lại như vậy chứ, tôi muốn nàng không bận tâm gì đến tôi nữa cơ mà, tại sao lại còn muốn nếu kéo làm gì? “Không được, nhất định không được làm thế, phải kiếm chế bản thân Phong à, kiềm chế đi…!”
- Lan, khoang đi đã… – Và bản năng đã chiến thắng.
- Còn chuyện gì nữa sao Phong?
- Phong muốn nói là…
- Phong à, em mua đồ xong rồi nè… – Tiếng Mai lảnh lót từ sau lưng cắt đôi cuộc nói chuyện giữa tôi và Lan.
- À, Mai mua đồ rồi hả, làm Phong chờ mãi… – Tôi bối rối.
- Anh nói chuyện gì kì vậy, chẳng phải là xưng anh em sao? – Em nũng nịu.
- Ừ thì vậy, nhưng mà…
- Ủa, Lanna cũng đi chợ đó hả? Tụi mình cũng vậy nè! – Mai đột nhiên chuyển đối tượng sang Lan.
- Ừ, mình vừa đi chợ xong…! – Lan đáp thẳng thừng.
- Vậy có rảnh đi dạo với tụi mình chứ? – Mai nheo mắt
- Rất tiếc là mình bận rồi, để khi khác vậy!
- Ừ, vậy tạm biệt nha Lanna nhé, mình và Phong cũng đi chợ xong rồi – Đột nhiên em thúc tay tôi – Chào tạm biệt Lanna đi anh Phong!
- Ờ…à, tạm biệt Lan…na…! – Tôi giật mình vì mém lẹo lưỡi gọi tên Lan.
- Hừm…! Thôi mình về đây! – Lan cười lạnh rồi quay đi.
Dáng nàng mất dần, mất dần và lặng hút trong dòng người tập nập của buổi chợ chiều hoàng hôn. Có lẽ tôi đã nhìn nhầm, nhưng cũng có lẽ tôi đã phán đoán đúng khi mà đôi bờ vai nhỏ nhắn của Lan khẽ rung theo từng bước đi nặng trĩu của nàng.
“Chia tay em trong một chiều hoàng hôn
Chiều hoàng hôn rán đỏ rán vàng
Em lặng lẽ đi về miền đơn độc
Miền đơn độc gió cuốn gió bay…”
Xét thấy tôi còn đứng tầm ngầm dõi theo bóng Lan, Hoàng Mai chun mũi véo hông tôi cật lực…
- Anh quá đáng lắm rồi, em ở đây mà còn vậy…!
- Xít…au da…! Anh không cố ý mà…
- Còn nói, chẳng phải anh ngại có Lanna nên không xưng hô với em như thế à?
- Không phải mà, tại chưa quen thôi…!
- Cứ cho là như vậy đi, còn chuyện lúc nãy rõ ràng là anh đã tạm biệt Lanna rồi, sao còn gọi lại làm gì nữa?
- Em thấy hết sao?
- Phải, nếu em không chạy ra sớm thì chắc đã bị cho ra rìa rồi! – Em giận dỗi, khoanh tay quay mặt đi.
- À, không! Chỉ là…,uầy…! – Tôi bối rối gãi đầu cùng cực.
- Thôi được rồi, hãy hứa với em là đừng nói chuyện với bạn ấy nữa nha!
- Ừ, rồi anh hứa mà…!
- Hi, thế mới là chồng ngốc của em chứ…! Về thôi anh…! – Em cười hiền nắm lấy tay tôi.
Ngẫm nghĩ lại thì có những việc tình cờ như đã được sắp trước, có những việc sắp trước nhưng lại là tình cờ và việc gặp Lan ở Chợ chiều này cũng như thế. Tình cờ gặp nàng nhưng lòng tôi cứ tưởng định mệnh đã sắp đặt từ lâu rồi, để tôi có thể thấy nàng một lần nữa và để tôi có thể nói chuyện với nàng một lần nữa, thế nhưng còn một chi tiết rất nhỏ nhưng các bạn có thế không để ý đó là trong lúc trò chuyện, nàng đã gọi tôi bằng sư phụ, chỉ một thoáng thôi nhưng cũng đã làm lòng tôi ấm lại rất nhiều…
Chương 31:
Trở lại chuyện hai chúng mình…à nhầm trở lại chuyện của Ngọc Phương, dạo gần đây nhỏ có vẻ rất lo lắng và lúc nào cũng thấp thỏm lo âu nhất là khi tan trường, nhỏ cứ ngoáy tới ngoáy lui rồi chạy tót đi làm tôi cứ nhớ đến những lần đầu gặp nhau nhỏ cũng phi như bay giống vậy, nhìn cứ y như môn võ công lăng ba vi bộ trong mấy bộ phim kiếm hiệp mà tôi đã từng xem ấy.
Thật ra thì không chỉ mình tôi tò mò về vụ việc này đâu, Hoàng Mai và nhỏ Ngọc cũng thấy khó hiểu lắm, cứ mỗi lần ra về là nhỏ Phương chạy mất hút đi, không kịp để bàn luận chuyện gì cả, làm như đang trốn nợ không bằng vậy, hỏi nhỏ thì cứ ậm ờ không trả lời làm mọi người cũng bó tay chẳng còn biết cách nào hơn ngoài việc cứ mặc nhỏ làm theo ý mình, còn riêng tôi lại được ngắm tuyệt kĩ lăng ba vi bộ mỗi ngày.
Nhưng cũng chẳng có gì đáng nói nếu như không xảy ra sự việc làm chúng tôi cực kì hoang mang và bị dồn ép phải chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ…
Đó là vào buổi trưa thứ 6 sau khi tan học xong tôi, Hoàng Mai và Lam Ngọc lật đật ra quán nước gần trường để tổng hợp thông tin thu được trong thời gian qua cũng như bàn tính kế sách cho bước tiếp theo.
Khi nhắc đến thằng Toàn, tất cả không khỏi rầu não lòng khi mà nó đã mất tích hơn 2 ngày rồi, hoàn toàn không một chút tin tức gì từ nó cả:
- Vậy là Toàn thật sự mất tích rồi…! – Nhỏ Ngọc suy tư
- Uầy, còn thật sự mất tích gì nữa, mất tích hôm bữa giờ rồi mà! – Tôi tặc lưỡi.
- Bắt bẻ tôi đấy à? Hay nhỉ?
- Ơ, hề hề, hông có gì?
- Vậy thì phải làm sao đây! Toàn đang giữ mẫu tóc của ông Trung, không tìm được bạn ấy thì công sức bỏ ra coi như đổ sông đổ biển…! – Mai thở dài.
- Việc đó thì cũng không quan trọng lắm, tụi mình có thể tìm cách khác để lật mặt ông ta được, còn thằng Toàn nếu mà mất tích thật thì mới là gay go.
- Bây giờ cứ tạm thời yên tâm đi, người ta nói sống phải thấy người chết phải thấy xác mà. – Nhỏ Ngọc thản nhiên
- Phụt…! Nói gì nghe ghê thế? – Tôi thản thốt.
- Ý tôi nói là nếu Toàn thực sự bị bọn thằng Nam bắt thì phải có hồi âm từ bọn chúng rồi, nếu như chưa có động tĩnh gì thì đương nhiên Toàn vẫn còn đang ở đâu đó!
- Cũng mong là vậy, à mà mọi người thấy Ngọc Phương mấy ngày nay có gì đó lạ lắm không?
- Um…cũng lạ lắm, tan học là mất hút!
- Nhưng mà hỏi thì bạn ấy cứ lắc đầu, việc này thì bó tay rồi…! – Lam Ngọc thở dài.
Quả như tôi dự đoán, tất cả mọi người đều cảm nhận được Ngọc Phương đang cố ý giấu diếm chuyện gì đó rất hệ trọng, chẳng phải đã thống nhất với nhau là sẽ bàn luận thông tin mình đã thu thập hay sao chứ, mà nhỏ Phương đang giấu chuyện gì mới được…, hệ trọng đến nổi không cho bọn tôi biết luôn hay sao…?
Thế là tất cả đều chìm vào trạng thái vô thần, mỗi người đều có những suy nghĩ riêng của mình nhưng tuyệt nhiên không ai nói với nhau một lời nào cả, bỡi lẽ những suy nghĩ đó có thể là nhưng suy nghĩ vô căn cứ nên nói ra cũng chẳng giúp được gì nhưng cũng có thể những suy nghĩ đó đều hướng về một kết cục tệ hại, không lường trước được nên không ai dám nói ra sợ sẽ làm tình hình ngày càng tệ.
Tôi là con trai nên tuyệt nhiên…không thể suy nghĩ được gì, thế nên chỉ ngồi ngắm trời, ngắm đất, ngắm mây, ngắm mấy cái ly trên bàn rồi lại tâm tia, trầm trồ nét đẹp tinh khôi của Hoàng Mai, thỉnh thoảng ngắm thêm mấy con kiến đang bò dưới đất nữa, nói chung là cái gì cũng ngắm.
Thế rồi…tôi lại chú ý đến Lam Ngọc bới cái hương nước hoa đặc trưng ấy. Rõ lắm, cái mùi hương này dường như tôi đã gặp từ rất rất lâu rồi, cũng có lẽ vì quá lâu nên tôi không thể nhớ nỗi nữa, dù gì thì trí nhớ của con người cũng có hạn mà.
Nhìn kĩ lại thì Lam
Ngọc trông cũng ra dáng lắm, dự là nhỏ còn cao hơn tôi nữa, theo như suy đoán thì đến 1m68, tuy là cao nhưng nhỏ không thon gọn như Lan, lại không lả lướt như Hoàng Mai mà có một vẻ gì đó rất đường hoàng mang đậm chất Lam Ngọc, nhưng cũng có thể tạm gọi là thân hình cân đối, chắc là do học võ.
Ngoài ra, khuôn mặt của nhỏ cũng được liệt vào dàn gái xinh trong danh sách của tôi đấy ít nhất là xếp sau Lan và Hoàng Mai, phải nói là rất bầu bỉnh, nhìn hai má đã muốn véo rồi. Phụt…! Ây dà, hình như hơi phấn khích quá thì phải, cầu mong em nó đừng có đọc phải dòng này của tôi, ôi lạy cụ phù hộ.
Miên man suy nghĩ thế nào, tôi bỗng giật mình phát hiện ra nhỏ Phương đang lấm la lấm lét, ngoái trước ngoái sau ở đường bên kia trông y như là đang trốn hụi vậy. Tò mò muốn biết thực hư chuyện này ra sao nên tôi liền gọi cho Lam Ngọc và Hoàng Mai biết để cùng theo dõi:
- Ê, nhỏ Phương đang ở bên đường kia kìa, theo xem sao?
Phải nói là giờ này trông nét mặt của nhỏ Phương lo lắng đến phát tội, cứ ôm cứng ngắt chiếc cặp mà mặt cắt không còn một giọt máu, rõ là đang có chuyện gì đó kì lạ đang diễn ra với Ngọc Phương mà cả 3 chúng tôi đều không thể hiểu nổi được, có khi nào…
- Ngọc Phương đang bị theo dõi kìa! – Lam Ngọc đột nhiên trầm giọng.
- Gì, đâu…? – Tôi nhìn dáo dác.
- Đó…! Cái thằng thằng mặc áo đen đấy?
Qua sự chỉ dẫn của nhỏ Ngọc, tôi phát hiện ra một tên mặc áo phong đen đang lén lúc rình mò nhỏ Phương từ phía sau. Phải chăng đây là nguyên nhân mà Ngọc Phương cứ thấp tha thấp thỏm lo âu suốt mấy ngày qua, nếu thế thì chỉ cần xửcái tên đó là xong chứ gì, cứ để tôi…
- Này, anh đi đâu vậy? – Mai ngạc nhiên.
- Đi xử thằng đó chứ sao?
- Chưa có gì hết mà, bây giờ tự dưng anh ra đánh sẽ bị người ta phản lại đấy!
- Nhưng mà, uầy…!
- Hoàng Mai nói đúng đấy, cứ yên vị ở đây đi, chừng nào tôi ra hiệu rồi hành động. – Nhỏ Ngọc nhíu mày.
Đành vậy, đa số thắng tiểu số, chưa kể các cô gái thường tính toán những tình huống như thế này chắc chắn hơn nên tôi cũng yên vị nghe theo. Xưa có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà, cũng được…, để xem cái tên đó định làm gì rồi ra tay cũng chưa muộn, đến lúc đó càng có cớ thịt thằng đó cho đã tay.
Còn về phía Ngọc Phương, nhỏ bây giờ phải nói là kinh hoàng tột độ, tay chân cứ líu ríu cả lên, có khi lại vấp vào cục đá suýt té nữa chứ, dường như nhỏ cũng nhận ra sự có mặt của tên áo đen đó rồi nên mới ra nông nỗi thế này đây. Chắc bọn chúng theo dõi Phương để lần cho ra chỗ ở của nhỏ đây mà, không ngờ bọn này cũng ranh ma thật.
Thế rồi có lẽ do không chịu được áp lực nữa, nhỏ Phương lại đáp “Lăng ba vị bộ” mà lao vút đi như tên bắn, tên áo đen sau một hồi bất ngờ cũng vọt lên mà bám theo nhỏ Phương sát nút, thấy tình hình nguy cấp, chúng tôi thấy cũng lật đật đuổi theo tên áo đen đó. Tất cả tạo nên một màn rượt đuổi ngoạn mục ngay trên đường.
Nhỏ Phương phải nói là có những bước chạy nhanh như thỏ, chỉ trong thoáng chốc thôi đã bỏ lại tên áo đen đó một quãng đường khá xa rồi. Còn nhớ trong những buổi tập thể dục của cả lớp ở phần chạy 100m thì không ai khác ngoài nhỏ Phương là đối thủ nặng kí nhất của nhỏ Ngọc, ngay cả đám con trai bọn tôi còn phải há hốc mồm mà kinh ngạc bởi tốc độ chạy khủng khiếp của hai nhỏ này, chỉ một câu thôi, kinh hồn bạc vía…
Thế nhưng sẽ chẳng có gì xảy ra và chúng tôi đành quay về nếu như nhỏ Phương vẫn còn tiếp tục giữ tốc độ khiếp vía như thế, đằng này chả biết vô tình hay cố ý mà một thằng nhóc đi trên đường lại vứt cái chai nước khoáng ngay giữa đường chạy của nhỏ…và thế là chuyện gì tới rồi cũng sẽ tới…Ngọc Phương giẫm ngay chai nước đó, ngã oạch ra đất, rất may là có cái cặp nhỏ ôm che phần ngực và phần đầu nên cũng không bị thương là bao, có điều…
- Mịa nó, con nhãi này, trốn tao à? – Tên áo đen chụp lấy tay nhỏ lôi dậy.
Không thể kêu cứu, cũng không thể tri hô, nhỏ Phương chỉ còn nước vẫy vùng một cách vô vọng hòng thoát khỏi bàn tay dơ bẩn của
Đến trang:© 2015 IsVn.Yn.Lt