phởn thế mà?
- Sặc, bất khả kháng mà…! Không làm thế thì sao Phương có thể bình tĩnh lại chứ?
- Hừm…Phương có vẻ thân với anh lắm nhỉ, việc gì cũng dựa vào anh hết? – Em nhìn tôi nghi hoặc.
- Ẹc, thì ngồi chung nhờ vả qua lại thôi mừa, không có gì đâu! – Tôi hốt hoảng chối ngay tốc xẹt.
- Có thật không, thấy ngày nào cũng tay bắt mặt mừng mà?
- Ực…! Hồi…hồi nào…! Anh là anh trong sáng lắm nhé…! – Tôi cố trấn tĩnh.
- Thiệt hông đó…! – Em hỏi dồn.
- Thiệt luôn chứ bộ…!
- Ừa, dù gì em cũng không tin anh Phong lừa dối em nhỉ? –Mai nheo mắt.
- Phải, phải…! Anh hông có lừa dối gì đâu…!- Tôi miễn cưỡng trả lời mặc dù trong lòng cảm thấy áy náy lắm.
- Bởi thế em hông có giận anh lâu được Phong à…! – Em lại cười hiền mà nắm lấy tay tôi.
Bất giác, trong lòng tôi chợt cảm thấy thật bình yên, Hoàng Mai có thể bí ẩn, Hoàng Mai có thể hay giận dỗi và cũng rất hay ghen tuông nhưng chung quy lại thì chỉ vì em yêu tôi, em không muốn mất tôi và em chính là bạn gái của tôi, đôi lúc ở bên em tôi cũng cảm thấy ấm áp lắm, ngoài tính khí thất thường ra, em vẫn là một cô gái xinh đẹp, dịu dàng mà, cầu mong em vẫn mãi như thế nhé Hoàng Mai…
Chương 32:
Trở lại với vụ lùm xùm về gia đình của Ngọc Phương, tin tức mới nhất mà chúng tôi vừa cập nhật được từ tay chân của ông Trung là ổng sẽ ra tay vào ngày mai, tức là vào thức 7, để đề phòng bị đánh úp bất ngờ, Lam Ngọc đã tình nguyện “bảo kê” Ngọc Phương suốt từ nhà đến trường và từ trường về nhà. Như thế thì tôi cũng có phần an tâm, chỉ có điều là chẳng biết ông Trung đang dự định làm cái giống gì đây, thằng cha đó khùng khùng điên điên kiểu gì mà chẳng dám làm, chỉ tội cho nhỏ Phương mà thôi.
Hôm nay là một ngày thứ bảy bình thường như bao ngày thứ bảy khác, chỉ khác có một điều là chuyện của Ngọc sẽ được định đoạt trong ngày thứ 7 này, mọi chuyện đã âm ỉ quá lâu, đến hôm nay sẽ là nhưng diễn biến cuối cùng, cả chuyện của Ngọc Phương và sự mất tích của thằng Toàn.
Như thường lệ, khi vào đến lớp là nhỏ Phương lại lật tập sách ra mà ôn lại bài cho ngày hôm nay, tôi thì có phần rảnh rỗi một tý khi mà môn học bài hôm nay chỉ có môn sử của ông thầy già khó tính và môn văn của cô Chiêu trẻ măng, nhưng rất tiếc là tôi đã trả bài những môn đó hết rồi, dự là đến học kì sau sẽ tiếp tục tao ngộ với những người đó tiếp vậy. Hề hề, học sinh là thế đấy các bác ợ, một khi đã trả bài được môn nào rồi thì đừng mong mà học bài môn đó lần nữa, hối trước tôi vẫn thường nghĩ vậy đấy, cho đến khi bị ông thầy vật lý kêu lên trả bài đến 3- 4 lần trong 1 học kì, từ đó tởn đến già luôn…
Yên tâm là nhỏ Phương đã an toàn trong lớp, tôi vươn vai, hít thở không khí trong lành của một ngày không phải học bài. Thấy tôi ung dung ngã người ra băng ghế đá trước cửa lớp, Hoàng Mai tò mò mà đi đến ngồi cạnh tôi:
- Nè, sao anh không học bài đi, hôm nay bài sử dài lắm đó!
- Ờ, thì anh học rồi…! – Tôi cắn môi nói dối vì nếu mà tôi nói lí do là trả bài rồi khỏi trả nữa thì Hoàng Mai thế nào cũng sạc cho một trận
- Đọc vài câu cho em xem…! – Hoàng Mai tung chiêu hiểm hóc.
Chết chửa, mạnh mồm cho cố rồi bây giờ cứng họng luôn, lấy đâu ra miếng lịch sử nào mà đọc cho em đây, chẳng lẽ lại đọc mấy cái câu người nguyên thủy dùng mã tấu nữa sao, như thế bị em bêu đầu như chơi chứ giỡn. Binh pháp tôn tử có câu, 36 kế chạy là thượng sách, nên đã lâm vào tình trạng thế này rồi, không chạy cũng uổng.
- À, Mai ơi…! – Tôi giả lơ.
- Sao, có chuyện gì vậy, không đọc đi…! – Em chưng hửng.
- Ngọc Phương nhờ anh nhắn em vào lớp có chuyện gì ấy…!
- Thật sao?
- Thật…luôn…! – Tôi nuốt khan.
- Ừ, để em vào xem, anh lo học bài đi đấy.
- Rồi, ô kê con dê…!
Khi Hoàng Mai vừa đi vào lớp thì tôi cũng biến mất tăm luôn, ở lại chừng nào nguy hiểm chừng đó, cứ đợi cho đến khi trống điểm vào học rồi hẳn chạy vào lớp, có thế mới toàn mạng với Hoàng Mai thôi, ừ thì ít nhất là toàn mạng cho đến khi ra chơi, còn xui xẻo thì nghỉ 5 phút giữa tiết, chung quy lại đều chết, ôi cái thân tôi.
Đang lỉnh kỉnh “trốn hụi” ở tầng hai thì tôi phát hiện hai tên lạ mặt đang đi theo hướng ngược lại, nói lạ thì lạ ở trong trường này thôi chứ thực ra hai tên đó chính là đàn em của ông Trung, có hóa thành tro tôi cũng nhận ra mà, à câu này trong phim kiếm hiệp chém gió hơi quá tay đấy các bác ợ.
Nhưng có một điều rất lạ là hai tên này hôm nay lại mặc đồ rất ư là lịch sự, kiểu như đi đám ma vậy, nói đi đám cưới thì tâng bóc cho bọn chúng quá, nhưng quả thật là bọn chúng hôm nay trông khác hẳn, thấy có điều nghi hoặc, tôi liền rẽ vào cầu thang dẫn xuống tâng trệt để tránh sự chú ý của bọn chúng.
Lần này tôi mới giật mình thật sự khi mà bọn chúng lân la vào phòng hiệu trưởng để bàn bạc cái vụ gì đó, thật mờ ám, 2 tên du côn vào phòng của hiệu trưởng để làm cái quái gì nhỉ, gặp lại thầy cũ chăng? Bọn này có học vấn gì đâu mà gặp. Hay là bạn cũ của ông thầy này? Uầy, một ông thầy hiệu trưởng thì có liên quan gì đến bọn du côn này đâu, họa chăng thì ông thầy này cũng cầm đầu một băng xã hội đen khét tiếng ấy chứ, cơ mà giả thuyết này chỉ là viễn vong thôi, tôi biết ông hiểu trường này hiền lắm mà, chỉ là bị bọn nhà giàu chén ép quá nên chẳng thế nào lên tiếng được.
Và rồi bọn chúng cũng bước ra khỏi phòng, vẻ mặt trông phởn lắm, cứ như là đạt được mục đích rồi vậy, thề với các bác là nếu như không ở trong trường thì tôi đã tri hô anh em trong lớp ra truy sát tụi nó rồi, 37 đứa con gái cùng cào cấu không chết cũng bị thương.
Thế nhưng cũng chẳng có chuyện gì nếu như tôi không tình cờ nghe được bọn chúng nói chuyện:
- Hề hề, kì này xem cái bọn nít ranh đó còn bày được trò gì.
- Bày được cái đách gì nữa, tụi mình đường đường chính chính mà lị.
- Thôi, lên đón con nhỏ lẹ đi, tao thèm rượu tới nơi rồi.
Thế là bọn chúng cứ hiên ngang hếch cái mặt móc lên trời mà ung dung đi lên lầu 3, tiến về phía lớp tôi. Cảm nhận được có chuyện không lành, tôi vội chạy vào lớp, giục nhỏ Phương tìm chỗ trốn, thế nhưng người tính không bằng trời tính, vừa vào đến lớp đã bị Hoàng Mai sạc cho một chập đến thộn cả mặt mày:
- Anh hay rồi nhỉ? Dám lừa cả em nữa, quá đáng lắm rồi…!
- Ơ, thì…!
- Ồ…ồ…ồ…! – Cả lớp mặt đứa nào cũng khoái chí nhìn chúng tôi.
- Chu choa, lại còn anh với chả em, lãng mạn ghê ta? – Tiên vượn châm ngòi cho một loạt các câu bơm đểu sau đó.
- Hâm mộ hai người quá à, hí hí…! – Kiều ẹo che mặt ngượn ngùn.
- Đã tiến đến anh- em rồi sao, chắc sau nay sẽ là vợ chồng đó… – Nhi lùn cũng không bơm không kém cạnh.
Và thế là:
- Oa…hông biết hai người này luôn nha!
- Trùi ui, giấu diếm đến giờ luôn.
- Anh- em nữa kìa…!
- Bla…bla…bla…!
Những câu nào câu nấy của mấy con nữ mở miệng ra là xỉa xói vào tôi đến đỏ mặt tía tai, thí đều chưa xì khói như cái máy hơi nước mà thôi.
- Trời ơi Mai, em đang làm cái gì vậy, mọi người chú ý kìa! – Tôi thất kinh nhìn xung quanh như một đám sói hám mồi.
- Thì kệ, trước sau gì cũng biết, đâu cần phải ngại chứ…! – Em tỉnh bơ như chưa hề có chuyện gì.
- Phải đó, trước sau gì cũng biết mà…! – Tiên vượn lại chề cái mặt móc ra mà bởm đểu.
- Tất cả mọi người, trật tự hết cho tôi. – Lam Ngọc sừng sộ, ổn định lớp.
Thế là cả lớp im bặc không một tiếng hó hé, phải công nhận là tiếng nói của Lam Ngọc có kí thiệt, hét phát im luôn không ai dám cãi, cái điệu này mà đi đọc diễn văn thì chắc là có cảm xúc dữ lắm đây.
Sặc, phải lo chuyện của Ngọc Phương trước đã.
- Phong đi đâu đấy…! – Mai tròn mắt ngạc nhiên khi thấy tôi gấp gáp tiến về chỗ Ngọc Phương.
- Chuyện gấp lắm, phải dẫn Ngọc Phương đi lánh nạn đã…! – Tôi trả lời qua loa rồi chạy đến lôi Ngọc Phương đi trong sự ngạc nhiên của nhỏ.
- Này Phong…! Chờ đã! – Hoàng Mai gọi với.
- Một lát Phong sẽ giải thích…!
Thế nhưng tôi đã chậm một bước, vừa chạy đến của lớp thì bọn chúng đã đứng lù lù một đống đợi sẵn, tôi khai tấn định động thủ thì bọn chúng nhếch môi chẳng hề sợ hãi:
- Có ngon thì đánh đê, đây là trường học đấy…!
- Mày…! – Tôi khựng lại, để Ngọc Phương nép sau lưng tôi.
Hắn nói đúng, bây giờ tôi đang ở trong trường, đánh hắn có nghĩa là đánh nhau trong trường, kiểu gì cũng sẽ bị kỉ luật, hoặc thậm chí là đuổi học không thời hạn, ba tôi luôn muốn con trai mình có thể học thành tài, bây giờ tôi mà bị đuổi học thì biết ăn nói thế nào với ông đây, thế nên giờ đây tôi chỉ biết che chắn cho Ngọc Phương mà câu giờ nghĩ cách thôi.
- Ê, có nghe bọn tao nói không, đưa nhỏ đó cho tao! – Một tên nhếch môi.
- Không đấy, bọn mày là gì mà tao phải nghe lời…!
- Tụi tao là anh trai của Ngọc Phương, muốn đón em về thôi, có được không?
- Sấc láo à?
- Ừ láo đấy, có làm sao không?
- Này thì…
Ngay khi tôi vừa tung đấm nhắm vào hắn thì ông hiệu trường lại xuất hiện làm mọi chuyện trở nên rắc rối, gây áp đảo cho tôi gấp bội phần:
- Có chuyện gì thế, sao hai em không đón em gái về?
- Thưa thầy, em vào lớp tính đón em gái về thì thằng này nó cứ cản em… – Một tên giả vờ đóng kịch, lườm tôi đến cháy mắt.
- Nè, tại sao không cho họ đón em gái về hả? – Thầy hiểu trường nhìn tôi khó chịu.
- Nhưng thưa thầy, bọn nó không phải anh của Ngọc Phương. – Tôi phản pháo.
- Ê, đừng có mà nói kiểu đó nhé, tao là anh ruột của nó đấy. – Tên kia cũng lì lợm không kém.
- Em tên Phong phải không? À, Phong này, đừng có ngăn cản họ nữa, em là gì của bạn kia mà ngăn cản này nọ thế?
- Em không…! – Tôi đuối lý.
- Đấy còn gì chối cãi nữa, đưa tao con bé…! – Một tên hầm hố đi đến.
Mình đã thua rồi sao nhỉ, sau bao công sức bỏ ra mình lại ngậm ngùi để Ngọc Phương trở về cái địa ngục trần giang ấy nữa sao, rồi em sẽ bị đánh đập, sẽ bị hành hạ và còn nhìu nhìu các nhục hình khác nữa, Ngọc Phương bé bỏng sẽ phải bị giày vò bởi con mụ mẹ kế ác độc đó, rồi nhỏ sẽ càng trở nên cách biệt với thế giới xung quanh, sẽ chẳng còn lại gì nữa ngoài cái thể xác trống trơn…
Ngó thấy Ngọc Phương đang bám víu lấy lưng tôi với đôi mắt van lơn đến xót lòng, đây là lần đầu tiên nhỏ nhìn tôi như thế, một ánh nhìn thấu tận đến tim mà xoáy vào tâm can của tôi đến tê tái tâm hồn. Bất giác, tôi nhớ lại những lời mà ba tôi thường dạy:
- “Mày đã là người học võ, thì phải biết giúp đỡ kẻ yêu nghe chưa con..?”
- “Giúp đỡ họ để làm gì hả ba, chuyện đâu phải của mình?”
- “Vậy học võ làm gì hở con, võ đâu phải của mày?”
- “Dạ con…”
- “Tao khuyên thì cứ nghe đi, giúp được người ta cứ giúp, hiểu chưa…?”
“Bây giờ con đã hiểu rồi ba, trách nhiệm của một người học võ và trách nhiệm của một người bạn thân, con đã hiểu hết tất cả. Bây giờ con đã biết mình phải làm gì rồi và con sẽ không hối hận những việc mình đã làm, ích nhất là sau khi biết Ngọc Phương vẫn an toàn…”
- Bốp…! – Tôi dồn lực từ cơ và gân đấm vào mặt tên đang đi tới một đấm nhá lửa làm hắn bật ngửa ra sau mà ôm mặt.
- Thằng mất dạy, mày đang làm cái gì thế hả? – Tên còn lại hậm hực chạy đến đỡ đồng bọn.
- Tao có thể bị kỉ luật, tao có thể bị đuổi học, nhưng tao không bao giờ để người bạn nào của tao bị tổn thương cả, ít nhất là khi tao còn ở bên cạnh họ…
- Mịa mày, láo với tao…! – hắn điên tiết lao đến tôi.
Xác định là đã chơi sát ván ngày hôm nay nên tôi không còn luyến tiếc gì mà nương tay với cái lũ du côn này cả, ba tôi đã dặn một khi đã chơi thì phải chơi cho tới…
Ngay khi tên đó lao đến tôi để để vung đấm, tôi bình tĩnh đẩy Ngọc Phương qua một bên rồi lùi về một bước né đòn, chiếm được ưu thế, hắn liền tục tùng đấm này hết đấm, phải nói là xả chiêu loạn xà ngầu, nhưng cũng phải công nhận một điều là lực tay của những tên này rất mạnh, bị đánh trúng thì xi cà que là ít.
Thế nhưng bọn chúng chỉ được cái sức trâu chứ đánh đấm chả ra hồn ma gì cả, sức người thì có hạn, đánh vào không khí mãi thì hắn cũng phải thấm mệt chứ, bằng chứng là bây giờ hắn đã đánh chậm dần lại, không còn hùng hổ nhưng lúc đầu nữa, mà thân thủ chậm thì xác định là bị ăn hành.
- Bặc…bốp… – Tôi nhanh nhẹn thó lấy tay của hắn kéo về phía mình, tiện tay giáng luôn một đấm vào mặt của nó, có lẽ đau đấy.
Vậy mà hắn còn chưa chịu thua, sau khi lĩnh cú đấm của tôi xong vẫn còn hầm hố mà tiếp tục cuộc chiến.
- “Đã thế thì cho mày hết lết được về nhà”
Khi hắn tung đòn đá trực diện, tôi dịch người bước sang trái một bước né đòn, liền đó nhập nội xuất vào hông hắn một cú đấm ngầm ở khoảng cách gần, rồi dùng sức bật cơ gân tống hắn bật ngửa ra đất.
- “chết đi con trai…” – Tôi xuất quyền, dấn thẳng xuống, nhắm vào mặt hắn.
- Dừng lại hết…!
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thì tiếng ông thầy hiệu trường vang lên cắt đôi cuộc ẩu đả ác liệt giữa tôi và hai tên du côn, kết quả sau cuộc chiến là một tên bị bầm mũi đang nhăn nhó ôm mặt, tên còn lại thì mềm mình đang cố gượng dậy. Còn mặt ông thầy hiệu trường thì cong cớn, hình sự hơn bao giờ hết:
- Mấy người tưởng đây là ngoài đường ngoài xá muốn làm gì thì làm hả?
- …- Tất thẩy tôi và cả hai tên đó đều không nói được lời nào.
- Thôi được rồi, hai cậu xuống văn phòng đợi đi, sau khi xử xong vụ này thì tôi sẽ cho trò Phương về.
- Nhưng thầy…
- Ý kiến gì… – Ông trừng khuôn mặt lạnh băng làm tôi cứng họng.
Thế nên mặc dù tôi đã đánh thắng bọn chúng nhưng xét về tình hình hiện tại thì tôi đã thua cuộc mất rồi, ông hiệu trưởng lí nào lại tin một kẻ vừa mới đánh nhau ì xèo trước mặt ổng chứ. Khi hai tên đó vừa hả hê đi xuống cầu thang thì ông thầy đã sừng sộ, sạc vào mặt tôi một chập với độ lực còn kinh hồn hơn Hoàng Mai gấp trăm lần:
- Học sinh trường MD giỏi nhỉ? Nay còn đánh nhau ở trong trường nữa à, có còn xem đây là trường học nữa không, dám đánh cả phụ huynh học sinh nữa, tôi ăn nói thế nào với họ đây.
- Nhưng thưa thầy, bọn họ không phải là anh của bạn Phương đâu ạ? – Tôi phản pháo yếu đuối.
- Bằng chứng đâu, em lấy thông tin đó từ đâu chứ hả?
- Phương à…! – Tôi lây vai Ngọc Phương chỉ mong nhỏ có thể hồi tĩnh lại bởi vì hiện giờ nhỏ lại đứng khúm rúm trong vô thức.
- Đấy, ngày cả trò Phương còn không nói là như vậy, em còn gì để nói nữa không?
- Nhưng thầy… – Tôi đuối lí cùng cực chẳng nghĩ ra được cách nào.
- Thôi được rồi, tôi sẽ dẫn trò Phương đi gặp anh trai, còn em thì hãy chờ bị đuổi học đi. – Ông nhíu mày đi về phía Ngọc Phương.
Kiểu này là mất cả chì lẫn
Đến trang:© 2015 IsVn.Yn.Lt